Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11 - Hủy Hôn Giữa Đám Đông

“Hiến máu thì không.”

Ánh Ngụy Vũ trầm xuống.

“Em kiểm tra lại âm tính.”

Tôi nói: “Âm tính không đồng nghĩa với bắt buộc hiến máu.”

Anh ta lạnh : hai.”

Tôi : “Ghi truyền máu đâu?”

Anh ta khựng lại.

“Em không bác sĩ.”

Tôi nhìn anh ta.

“Cho nên tôi muốn xem ghi .”

Ngụy Vũ nhìn chằm chằm tôi.

“Hứa Nam Kiều, bây em đang một mạng người ra để hờn dỗi.”

Tôi cầm tờ thư cấp kia lên.

“Trên viết là .”

“Không mệnh lệnh.”

“Luật hiến máu còn chưa thành , nhưng quy trình bệnh viện thì có.”

“Tự nguyện.”

“Khám sức khỏe đạt chuẩn.”

“Lượng máu có giới hạn.”

“Anh muốn tôi hiến bao nhiêu?”

Ngụy Vũ không trả lời.

Mẹ nhìn anh ta.

Cuối cùng anh ta nói: “Trước tiên sáu trăm.”

Tôi cười.

“Trước tiên?”

Sắc mặt anh ta có một khoảnh khắc khó coi.

Tôi tiếp tục : hai, kho máu không đủ, vì sao bệnh viện không điều máu?”

Ngụy Vũ nói: “Không điều được.”

Tôi : “ gọi điện cho trạm máu chưa?”

Anh ta trầm : “Em không tin anh?”

Tôi nói: “Không tin.”

Hai chữ rơi xuống, yên tĩnh như đứt tiếng.

Kiếp trước, tôi tin anh ta chín năm.

Tin đến mức xương cốt tôi đều rỗng.

Bây , anh ta đừng mong đi bất cứ thứ gì từ tôi chỉ bằng một câu.

Tôi nhét giấy báo trúng tuyển vào túi hành lý.

“Đến bệnh viện.”

Ngụy Vũ lóe lên.

Mẹ thở phào nhẹ nhõm.

Tôi giơ tay ngắt lời họ.

“Tôi đi xem ghi .”

“Không đi hiến máu.”

Mặt Ngụy Vũ lại lạnh đi.

Khi chúng tôi đến bệnh viện, chờ ở cổng.

buổi sáng.

Anh ta họ Khưu.

Khưu nhìn thấy tôi, đi tới.

“Đồng chí Hứa, cô nói có tình huống mới?”

Ngụy Vũ đột ngột nhìn về phía tôi.

Tôi gật đầu.

“Có.”

“Bệnh viện dùng thư cấp yêu cầu tôi hiến máu.”

“Tôi muốn nhờ anh làm chứng một chút.”

Ngụy Vũ hạ thấp .

“Em còn gọi tới?”

Tôi nói: “Lúc anh đăng báo gọi cả thành phố, đâu có tôi.”

Anh ta bị chặn đến không nói được.

Chủ nhiệm Chu đi ra từ khu cấp cứu.

Ông nhìn thấy bản tay Ngụy Vũ, lông mày nhíu lại.

“Ai mở cái ?”

Ngụy Vũ nói: “ đóng dấu.”

Chủ nhiệm Chu cầm xem.

Sắc mặt ông càng lúc càng trầm.

“Tôi không phê duyệt.”

Hành lang lặng ngắt.

Ngụy Vũ nói: “Tình hình cấp.”

Chủ nhiệm Chu nhìn chằm chằm anh ta.

“Dù cấp đến đâu, không thể vòng qua chữ ký của chủ nhiệm.”

Tôi : “Chủ nhiệm Chu, hiện tại hai không?”

Chủ nhiệm Chu nhìn về phía quầy y tá.

hồ sơ ghi tới.”

Y tá rất nhanh mang hồ sơ bệnh án tới.

Tôi đứng bên cạnh, nhìn chủ nhiệm Chu lật từng trang một.

Mười một hai mươi sáng, bắt đầu truyền máu.

Mười hai năm phút, áp tăng trở lại.

Ba bốn mươi chiều, chỉ số sinh tồn ổn định.

Năm mười phút chiều, Ngụy Vũ ghi miệng, nghi ngờ hai.

Nghi ngờ.

Hai chữ rất nhẹ.

Nhưng lại có thể đè tôi đi rút sáu trăm mililit máu.

Chủ nhiệm Chu khép bệnh án lại.

“Không có kết quả xét nghiệm.”

không có ghi hội chẩn cấp cứu.”

“Bác sĩ Ngụy, căn cứ hai là gì?”

Môi Ngụy Vũ mím chặt.

“Do tôi phán đoán.”

chủ nhiệm Chu càng lạnh.

“Cậu không bác sĩ điều trị chính.”

Cửa bệnh của mở ra.

Cô ta dựa vào cửa, sắc mặt trắng bệch, nước treo sẵn.

“Chủ nhiệm Chu, là tôi không tốt.”

“Vừa rồi ngực tôi đau, anh Ngụy mới cuống lên.”

Cô ta nhìn về phía tôi.

“Em gái Nam Kiều, cô đừng trách anh ấy.”

Tôi nhìn cô ta.

“Tôi không trách anh ta.”

cô ta lóe lên chút bất ngờ.

Tôi tiếp tục nói: “Tôi báo công an.”

Mặt trắng bệch.

Ngụy Vũ tiến lên một bước.

“Em dám!”

Máy ảnh của Khưu được giơ lên.

Đèn flash lóe sáng.

Tay Ngụy Vũ dừng giữa không trung.

Tôi nhìn chủ nhiệm Chu.

“Thư cấp không có phê duyệt của chủ nhiệm.”

hai không có căn cứ xét nghiệm.”

“Nhưng lại điểm tên yêu cầu tôi hiến máu.”

“Đây không hành vi y tế.”

“Đây là cưỡng ép.”

Chủ nhiệm Chu không nói.

Nhưng sắc mặt ông nói rõ tất cả.

Đúng lúc , một y tá nhỏ chạy ra từ .

tay cô ấy cầm hộp mực dấu đỏ và sổ đăng ký.

“Chủ nhiệm, tra được đăng ký đóng dấu.”

“Thư cấp không mở.”

Cô ấy nhìn Ngụy Vũ một cái, run lên.

“Là bác sĩ Ngụy tự giấy trắng đánh máy.”

“Con dấu là anh ấy từ ngăn kéo .”

14

Hành lang giống như bị ai bóp chặt cổ họng.

Ánh tất cả mọi người đều nhìn về phía Ngụy Vũ.

Sắc mặt Ngụy Vũ từng chút từng chút trắng đi.

Chủ nhiệm Chu đập tờ thư cấp lên mặt quầy y tá.

“Ngụy Vũ, cậu có biết đây là tính chất gì không?”

Ngụy Vũ không nhìn chủ nhiệm Chu.

Anh ta nhìn tôi.

ánh đầu tiên có hận.

“Hứa Nam Kiều, em hài lòng rồi chứ?”

Tôi nhìn anh ta.

“Tôi còn chưa bắt đầu hài lòng.”

Khưu ghi lại câu .

đứng trước cửa bệnh, người lảo đảo.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.