Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Cuồng Sạch Sẽ Và Khẩu Trang Bí Ẩn

cuối hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân, tôi: “ , bắt vấn rồi.”

Tôi vứt luôn cốc giấy vào thùng rác, đi sượt qua người Lục .

“Thầy Lục, trong làm việc đừng chuyện cá nhân.”

Tôi đi rất nhanh.

Nhanh mức không nghe thấy một câu rất khẽ phía sau lưng.

tôi chỉ mỗi chút chuyện cá nhân này thôi.”

**4**

Vợ của La Cường sau khi đưa về cục, ban vẫn cắn răng không nhận.

ta bảo mình chỉ thắp nhang mỗi ngày, còn thuốc ai bỏ vào không biết.

Lục đã chiết xuất được một lượng cực nhỏ cặn thuốc bột trong kẽ móng ta.

Bằng chứng bày trước mặt, ta sụp đổ.

vụ án kết thúc.

Thuốc không phải do ta mua, trong camera một đàn ông mặc áo khoác xám từng giao đồ cho ta.

Chúng tôi lần manh mối điều tra, tìm một sòng bài ngầm.

dẫn đội đi bắt người.

Tôi vốn định đi , Lục đột nhiên giật tôi .

, vết thương của cậu nứt rồi.”

Tôi cúi xuống nhìn.

Hôm kia đi bắt người, cánh kính cứa một đường, đã quấn băng gạc, nãy cử động mạnh nên máu rịn .

Tôi không để tâm: “Thương ngoài da thôi.”

Lục đi tới, trầm giọng: “Xử lý đi.”

Tôi cười: “Thầy Lục, bây anh không chê tôi bẩn nữa à?”

Ánh mắt anh ta sầm xuống.

“Tôi bao chê cậu.”

Ngực tôi đập một nhát.

Cái người này thật muốn lấy mạng người ta.

lạnh lùng như hòn đá, mềm mỏng một câu làm tôi rối tinh rối mù.

Tôi mất tiền đồ ngoan ngoãn anh ta vào phòng y tế.

Anh ta đeo găng tháo băng gạc cho tôi, động tác cực kỳ nhẹ nhàng.

Bông sát trùng chạm vào vết thương, tôi đau hít hà một tiếng.

Anh ta lập tức dừng : “Đau à?”

Tôi cứng miệng: “Không đau.”

Anh ta ngước mắt: “Miệng cậu cứng thật đấy.”

Tôi thuận miệng trêu: “Anh thử rồi à?”

xong tôi chỉ muốn tát mình một cái.

ơi , mày giỏi lắm.

người ta từ chối rồi mà còn dám trêu ghẹo.

Chiếc tăm bông trong Lục khựng .

Tai anh ta dần dần đỏ lên.

Tôi nhìn ngây ngốc.

Hóa “nước sát trùng thành tinh” biết đỏ mặt.

Bầu không khí đang ám muội mức sắp bốc khói điện tới.

, bên sòng bài biến, mục tiêu chạy rồi, cậu qua đây ngay đi.”

Tôi lập tức đứng dậy.

Lục ấn tôi xuống: “Băng gạc quấn xong.”

Tôi rút về: “Về rồi tính tiếp.”

Sắc mặt anh ta đổi hẳn: “ nào cậu thế.”

Tôi sững người: “Thế nào?”

Anh ta nhìn tôi, như thể đã nhịn từ rất lâu rồi.

“Muốn gần gần, muốn đi đi. Người thích cậu, bây người đẩy tôi cậu.”

Tôi nổi hỏa.

“Lục , anh lý lẽ không vậy? tôi thích anh, anh lùi ba bước.”

“Tôi không mặt dày vô liêm sỉ mức người ta chê bai rồi mà vẫn cứ sấn sổ bám lấy đâu.”

Hơi thở anh ta nghẹn .

Tôi vơ lấy áo khoác đi ngoài.

Anh ta với : “ .”

Tôi không quay .

Bên phía sòng bài rối tinh rối mù.

Nghi phạm chạy thoát từ cửa sau, đuổi trẹo chân.

Tôi dẫn người chặn dọc các con hẻm, cuối cùng đè được xuống cạnh thùng rác.

còn định giãy giụa, tôi dùng gối đè nghiến lên lưng , còng cạch một tiếng khóa chặt.

đi khập khiễng chạy tới, nhào thẳng lên người tôi: “ , cậu vị thần của tôi.”

Tôi ghét bỏ đẩy hắn : “Chân mày gãy rồi à?”

Hắn ôm tôi không buông: “Suýt gãy rồi, hay cậu cõng tôi đi?”

Tôi vừa định chửi bỗng thấy hẻm một người đứng đó.

Lục không biết đã từ nào.

Anh ta không mặc áo blouse trắng, khóa áo khoác ngoài kéo hết.

Chắc vội vàng đuổi .

Nước mưa làm ướt mái tóc anh ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.