Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trong lúc đường, khi muội muội trèo lên giường vị Vinh Vương tính tình thất thường ấy, trong lòng nàng sợ hãi, nhục nhã nhường nào?
Tiếng nhạo của ngục tốt vang vọng trong nhà lao âm u.
Tô Thanh nằm trong nước bùn, ngón tay bấu sâu bùn đất, toàn thân run rẩy.
nửa tháng .
Tẩu tẩu và Tô Nhi tiêu hết số bạc vụn cuối , tìm người thu xếp thăm ngục.
Qua song sắt thô lớn.
Nhìn người thê và nữ nhi từng thể diện, nay quần áo rách rưới, toàn thân chật vật.
Trong mắt Tô Thanh lóe lên một tia đau đớn.
Nhưng huynh ấy chưa kịp mở miệng.
Tô Nhi nắm chặt song sắt, nghiến răng nghiến lợi chửi mắng:
“Phụ thân! Tất cả đều tại tiện nhân Tô Thanh Nguyệt kia!”
“Nếu không độc phụ ấy chết không cứu, chúng ta có thể hoàn cảnh này!”
Tô Thanh lập tức quay đầu, nghiêm giọng quát:
“Câm miệng!”
“ dù nó biến thành thế nào là cô cô của con! Không được luôn miệng gọi nó là tiện nhân!”
Tô Nhi đầu tiên sững sờ.
Ngay giống nghe chuyện lớn nhất thiên hạ, nàng ta phát một tiếng lạnh chói tai:
“Nếu ta vẫn xem mình là cô cô của ta, bây giờ ta nên đi cầu xin Vương gia cứu người ngoài, vẻ vang tác thành hôn sự của ta!”
“ khi sắp xếp ổn thỏa chúng ta, ta nên tự sát, bảo toàn danh tiếng trong sạch của Tô gia!”
“ mới là dáng vẻ của một cô cô!”
“Phụ thân, người làm ?!”
Tô Nhi đầy mặt khinh thường:
“Bây giờ người giả vờ làm một vị huynh trưởng hiểu rõ đại nghĩa ?”
“Lúc trước người cầm kiếm chỉ ta, luôn miệng muốn giết ta rửa sạch gia phong, chẳng lẽ không người ?!”
“Người có tư cách gì giáo huấn ta!”
Nói xong.
Tô Nhi phất tay áo, tức giận dẫn theo tẩu tẩu rời đi.
Nhà lao lại một lần nữa tĩnh mịch.
Tô Thanh bất lực trượt người ngồi xuống nước bùn.
Không biết qua bao lâu.
Tô Thanh run rẩy xé một mảnh áo tù, cắn rách đầu ngón tay, mượn ánh lửa yếu ớt ngoài hành lang, viết từng nét từng nét một lá , nước mắt hòa lẫn với máu.
12
Tí tách.
Trên tấm lụa thêu Tô Châu thượng hạng loang một vết ướt.
Ta hơi cau mày, nhìn giọt máu bị kim nhỏ đâm trên đầu ngón tay.
“Ôi, chủ !”
Tỳ nữ vội vàng lấy khăn ấn lên đầu ngón tay ta:
“ người đột nhiên thất thần ?”
Ta mỉm :
“Không có gì.”
“Có lẽ vị cháu gái tốt của ta đang mắng ta ngoài kia, khiến tai ta nóng lên, nhất thời phân tâm.”
Các tỳ nữ trong phòng nghe lập tức đùa ầm ĩ.
Chỉ có Đông Tuyết không nhịn được bất bình thay ta:
“Chủ thật rộng lượng. Theo nô tỳ , Tô đại nhân chính là kẻ vong ân bội nghĩa! Người ngài ấy chạy vạy khắp nơi, ngài ấy lại đối xử với người !”
Ta cụp mắt, giọng điệu bình tĩnh:
“Huynh ấy có suy nghĩ của mình.”
Các tỳ nữ nóng ruột:
“Chủ ! Ngài ấy muốn giết người, người bảo vệ ngài ấy ?”
“Không bảo vệ.”
Ta nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm:
“Chỉ là… huynh ấy trước kia không người .”
Ca ca ép ta đi chết là danh tiết và đại nghĩa trong mắt huynh ấy.
Nhưng trước .
Huynh ấy từng là ca ca tốt nhất của ta.
Từ nhỏ, phụ thân sủng thiếp diệt thê.
Mẫu thân chúng ta ngày ngày buồn bã không vui, lấy nước mắt rửa mặt, cuối gầy mức chỉ một bộ xương khô.
Khi .
Ca ca chỉ mới mười lăm tuổi quỳ xuống đất.
Huynh ấy nước mắt thề:
“Mẫu thân yên tâm, nhi nhất định sẽ thi đỗ công danh trở về, người được nở mày nở mặt!”
lời thề ấy.
Ca ca sáng sách, tối sách, khổ học không ngừng.
Chỉ bởi huynh ấy không muốn nhìn nước mắt của mẫu thân mãi không ngừng .
Nhưng mẫu thân vẫn qua đời bệnh.
Ca ca sợ ta ở lại hậu trạch sẽ bị người khác hại chết, kiên quyết cõng ta trên lưng, đưa ta viện toàn nam nhân.
Quy củ của viện vô nghiêm khắc.
Sự tồn tại của ta không hợp lễ pháp.
ta, ca ca chịu bao nhiêu thước của phu , bị đồng môn mắng bao nhiêu lần là “làm nhục người sách”.
Nhưng ca ca chưa từng than phiền một câu.
Huynh ấy luôn dịu dàng đặt ta ngồi bên án, cầm sách, từng chữ từng chữ dạy ta vỡ lòng.
Mùa hè năm ấy nóng thiêu đốt.
viện oi bức giống một cái lồng hấp.
Các học sinh khác đều không chịu nổi, chạy núi chơi nước hóng mát.
Chỉ có ca ca vẫn cúi đầu chăm chỉ sách.
Mồ hôi thấm ướt y phục của huynh ấy, men theo cằm từng giọt xuống trang sách.
Ta nóng mọc đầy rôm sảy, khóc lóc không ngừng.
Ca ca đau lòng vô .
Một tay huynh ấy cầm sách thầm, tay lại cầm một chiếc quạt lá cọ cũ kỹ, hết lần này lần khác, không biết mệt mỏi quạt gió ta.
Khi , gió rất mát, lưng ca ca rất rộng.
Ta nằm trên đầu gối huynh ấy rồi ngủ thiếp đi.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê.
Ta nghe huynh ấy nhẹ nhàng vuốt tóc ta, dịu dàng nói:
“Thanh Nguyệt đừng sợ. Đợi ca ca thi đỗ công danh, ca ca sẽ giành mũ phượng khăn đỏ muội, tuyệt đối không bất kỳ ai bắt nạt muội.”
CHƯƠNG 6 – ẤN TIẾP: