Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 18 - Hôn Nhân Vô Cảm Và Sự Thật Đắng Cay

tôi quả thật rất yêu ấy, bởi ấy người duy nhất thiên vị tôi.”

Nói đến , ánh anh tối lại.

“Nhưng khi chúng tôi chuẩn đính hôn, tôi lại gặp tai nạn xe.”

“Khi đó toàn thân tôi gãy xương nghiêm trọng, bác sĩ còn phát thông báo nguy kịch.”

“Trong lúc ý thức mơ hồ, tôi không nghe cha chuẩn từ bỏ mình, còn nghe Lâm Mạn Hy đến nhà họ Cố hủy hôn.”

“Tôi gần lập tức tỉnh táo.”

“Cầu xin ấy đừng đi, đừng rời bỏ tôi, nhưng ấy không quay đầu.”

đó tôi cửu tử nhất sinh vượt qua phái người điều tra ngay ngày tôi gặp tai nạn, ấy phát sinh quan hệ với Hoài Viễn.”

“Thứ ấy yêu hoàn toàn không phải tôi, mà thân phận người thừa kế nhà họ Cố của tôi.”

Nghe những ấy, tôi sững người.

Kết hôn với Cố Chu Dã năm năm, tôi chưa từng quá khứ đau khổ của anh.

cho rằng vì tật nên tính khí anh thất thường.

“Vậy anh… từ lúc nào đổi lòng, thích tôi… chị họ tôi?”

Tôi suýt nói lỡ , vội sửa lại.

Cố Chu Dã không vạch trần, khẽ cười.

“Câu hỏi , tôi cũng suy nghĩ rất lâu.”

“Nhưng giờ tôi rồi.”

Cố Chu Dã nhìn tôi, đôi đen sáng lấp lánh.

“Bắt đầu từ đêm tân hôn, khoảnh khắc nhìn thấy .”

Tôi nghi hoặc: “Vì sao?”

Trong Cố Chu Dã thoáng hiện vẻ yếu đuối: “ tai nạn xe, để quên đi nỗi đau cha Lâm Mạn Hy phản bội, tôi khiến mình chìm trong công việc của Cố thị.”

“Cả con người đều tê dại.”

mặc váy cưới màu sắc duy nhất trong thế giới của tôi khi ấy.”

“Thứ không thời niên thiếu sẽ khiến người ta theo đuổi cả đời. tôi luôn sống trong đau khổ oán hận, chính sự xuất hiện đồng hành của khiến tôi thấy mình chưa thế giới vứt bỏ.”

“Thư Ý, vì vậy giờ tôi nghiêm túc nói với .”

“Tôi thích .”

Chương 21

Nghe những ấy, tôi không nói rõ giác trong lòng.

Còn thích anh sao?

Không còn thích nữa.

Không thích anh sao?

Nghe quá khứ của anh, tôi vẫn sẽ đau lòng.

Tôi Cố Chu Dã giống hai con rối giật dây, dốc hết sức đi thật tốt trên con đường của mình, nhưng không ngừng những người cạnh thao túng chúng tôi làm tổn thương.

Cuối lại cầm dao sắc đâm về phía nhau.

Rất lâu , tôi chậm rãi mở miệng: “Cố Chu Dã, quá muộn rồi. Giá anh nói những thì tốt bao.”

Cố Chu Dã cụp , giọng nói mang theo tiếc nuối không diễn tả.

“Khi đó tôi cho rằng người thích Hoài Viễn, vì vậy cam tâm tình nguyện ở tôi.”

Nghe vậy, tôi không nói nên .

Hóa ra bao năm qua anh tưởng tôi thích Cố Hoài Viễn, còn tôi lại tưởng anh thích Lâm Mạn Hy…

Tôi đang định nói, y tá bỗng bước ra.

“Người nhà của bà Hứa có ở không?”

Tôi vội đứng lên: “Tôi .”

“Vào trong một lát.” Y tá nói.

Tim tôi lập tức thắt lại. Tôi nhìn Cố Chu Dã một cái rồi anh bước vào phòng bác sĩ.

Vừa vào,

tôi nhìn thấy sắc mặt bà Hứa hơi trắng, vội bước lên nắm tay .

Bác sĩ đi thẳng vào vấn đề: “Tim bà Hứa nằm phải. trong van tim có một khối u rất lớn, nghi u ác tính.”

giờ bắt buộc phải phẫu thuật lấy khối u ra.”

“Nhưng van tim của bà Hứa khác người bình thường, e rằng viện thông thường không làm .”

“Trên toàn thế giới, có bác sĩ Diệp Thúc Quyền của viện Nam Hòa có thực hiện.”

“Nhưng hiện giờ ông ấy gần không còn khám . Cá nhân mời ông ấy làm phẫu thuật cũng vô khó khăn.”

Nghe vậy, đầu tôi “ầm” một tiếng: “Nếu không lấy ra, có ảnh hưởng đến cuộc sống không?”

Giọng bác sĩ trầm xuống.

“Không ảnh hưởng đến cuộc sống, còn có chết.”

Sắc mặt tôi trắng bệch, nhìn bà Hứa, đuôi đỏ lên.

Không , tôi không mất .

Bà Hứa vỗ tay tôi, thấp thỏm an ủi: “ không sao. giờ chẳng phải vẫn khỏe mạnh sao?”

Lúc , hai con lại nghe Cố Chu Dã đứng cạnh nói:

“Bà Hứa, Minh Châu, chuyện cứ giao cho tôi.”

Hai ngày , sáng sớm,

tôi vừa thức dậy, Cố Chu Dã đợi ở nhà họ Hứa.

Thấy tôi xuống lầu, anh nói: “Tôi mời bác sĩ Diệp. Hôm nay có đưa bà Hứa nhập viện.”

“Nếu thuận lợi, chậm nhất ngày mai có phẫu thuật.”

Nghe vậy, tôi thức trắng cả đêm cuối thở phào.

ơn anh, Cố Chu Dã.”

Tôi nghiêm túc nhìn người đàn ông mặt.

Khóe môi Cố Chu Dã khẽ cong.

hãy ơn, hết đi viện.”

đó, anh đưa tôi bà Hứa đến viện tư nhân của tập đoàn Cố thị.

Ca phẫu thuật của bà Hứa kéo dài tròn mười giờ.

Tôi lo lắng đi qua đi lại ngoài phòng phẫu thuật, Cố Chu Dã thỉnh thoảng an ủi vài câu.

Không qua bao lâu,

bác sĩ Diệp mặc đồ phẫu thuật các y tá bước ra, nói: “Ca phẫu thuật rất thành công! Khối u cũng lành tính.”

Nghe vậy, tôi Cố Chu Dã nhìn nhau, đuôi lập tức đỏ lên.

Cố Chu Dã không nhịn , kéo tôi vào lòng an ủi.

“Không sao rồi, không sao rồi.”

nhận lồng ngực nóng bỏng của anh, tim tôi đập mạnh.

Nhưng giờ tôi không còn tâm trí để ý điều gì. Dây thần kinh căng chặt liên tục bỗng thả lỏng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.