Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2 - Bỏ Lại Trên Núi

đôi mắt chàng lại không biết đang tìm kiếm điều gì.

Khi nhìn chúng ta xuống xe ngựa, chàng lập tới.

“A… A , nàng tới …”

Nhìn xem, mắt chàng Chi .

Ta lười ứng phó với chàng, đi vào phủ trước.

Ta có thể cảm nhận rõ hai ánh mắt lạnh lùng rơi trên lưng mình.

Còn họ đang lẩm bẩm gì, ta hoàn toàn không có hứng thú.

Vừa vào cửa phủ, đã có nha hoàn tới dẫn đường.

nhị tiểu thư, nhân cho mời.”

Ta đi theo nàng xuyên qua hành lang cầu, tới hậu đường.

Đợi ta hành lễ xong, nhân lập nắm lấy tay ta, vẻ mặt hiền từ.

“A Ngô đang giận dỗi với Bình sao? Ta biết chắc chắn thằng bé đã làm gì khiến con giận, lát nữa ta sẽ phạt nó.”

nói đi cũng nói lại, các con vẫn còn trẻ, khó tránh khỏi va chạm, ta biết lòng Bình thật yêu thích con.”

“Con cứ yên tâm, cần con gả vào phủ, có bà già này ở đây, không ai có thể bắt nạt con.”

lòng ta đã hiểu rõ, xem đã nói với bà ấy.

Không đợi ta phản bác, bà đã đẩy tới một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo.

Mở , bên là một chiếc vòng tay bằng ngọc bích cổ kính.

“Đây là vật mà tằng của Bình để lại cho ta, bây giờ ta giao nó cho con, con chính là cháu dâu duy nhất mà ta thừa nhận.”

Ta bình thản đẩy chiếc hộp về.

nhân quá yêu thương, A Ngô không xứng với chiếc vòng tốt như vậy, xin người hãy giữ lại cho chủ nhân thật của nó.”

Không đợi bà nói , ta đã người hành lễ.

“Chúc nhân phúc thọ an khang, A Ngô xin cáo lui.”

Phía truyền tới một tiếng thở dài nặng nề.

Ta vừa khỏi cửa viện đã Tiêu Bình giơ tay ngăn lại.

mắt chàng đầy vẻ trêu chọc.

“Xem quả thật đã tiến bộ, còn biết tìm gây áp lực với ta sao?”

Ta nghi hoặc nhìn chàng, nhất thời không biết nên nói gì.

“Thôi vậy, nếu đã biết sai, lần này ta sẽ tha thứ cho nàng, này không được vô duyên vô cớ nổi giận nữa.”

“Tiểu hầu gia, ta…”

“Được , được .”

Chàng ngắt lời ta, ánh mắt nhìn ta mang theo ban ơn từ trên cao.

“A nàng đang ở hậu hoa viên, nàng đi tìm nàng ấy đi, ta còn lại tiền viện tiếp khách.”

Nói xong, chàng vỗ nhẹ lên đỉnh đầu ta đi ngoài.

Những lời mắc lại cổ họng ta lại nuốt vào.

Thôi vậy, nhân nhất định sẽ nói cho chàng biết.

Đến lúc đó không còn cản của ta, chàng có thể đi tìm người mình thật yêu thích.

Nghĩ vậy, ta nhẹ nhõm đi về phía hậu hoa viên.

Không biết người mà nhắc tới đã đến chưa, rốt cuộc sẽ là ai?

Khi Tiêu Bình quay đầu nhìn lại, ta đã vẻ nhảy chân sáo, càng đi càng xa.

Chàng bất đắc dĩ lắc đầu.

vẻ đến vậy sao?”

“Chẳng lẽ ta tha thứ quá dễ dàng?”

“Thôi vậy, hôm nay cứ để nàng vẻ, còn quy củ gì đó, đợi nàng gả vào cửa nói .”

Chàng tự nói một mình, ngay cả chân cũng nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

6

Khi tới hậu hoa viên, công và quý nữ các nhà đã tụ tập thành từng nhóm hai ba người.

tìm người thế nào đây?

Ta cầm khăn che miệng, ngượng ngùng đi về phía đám công .

đó khẽ ho một tiếng, nhắm mắt nhanh chóng đọc:

“Hương lựu thoảng, hoa chiều lặng!”

Mấy vị công quay đầu nhìn ta, vẻ mặt không hiểu gì.

Ta lén nhìn họ một cái, lại lập đầu, vội vàng đi qua.

Cứ coi như ta đang đọc thơ vậy.

Lặp lại vài lần, ta đã bình tĩnh hơn nhiều.

Không còn đỏ mặt, đầu nữa.

đi một vòng, vẫn không có ai nối tiếp câu thơ phía .

Ta không khỏi thở dài, chẳng lẽ người nói chưa tới?

Đúng là bận rộn vô ích.

Đang suy nghĩ, vai ta đột nhiên người phía vỗ mạnh một cái.

Tim ta giật thót, vội vàng quay người.

“A , sao lại là ?”

Niềm thay thế bằng thất vọng, lòng trống rỗng.

Chi cau mày.

“A Ngô, muội đang làm gì vậy? Vì sao cứ đi vòng quanh đám nam nhân?”

Ta cười qua loa, tùy ý trả lời cho có lệ.

“Không ta đang tìm sao? Tìm nửa ngày cũng không .”

“Không ta ở ngay bên kia sao?”

Nàng về phía đám quý nữ đang cười đùa vẻ.

“Vừa ta gọi muội, vì sao muội không nghe ?”

“Ta…”

Ta nghĩ mãi đến đau đầu vẫn không tìm được một lý do hợp lý.

Đột nhiên, phía truyền tới một giọng nói lạnh lùng.

“Bóng Nam Sơn soi đáy nước.”

Hơi thở ta nghẹn lại, lập quay người.

một nam cao lớn, tuấn tú đang đầu nhìn ta.

Khóe môi chàng hơi cong lên, mang theo một tia mê hoặc.

Ta chưa từng nhìn đôi mắt và hàng mày nào đẹp như vậy, nhất thời không phản ứng kịp.

Chi lại giành lên trước, cung kính người hành lễ.

“Tham kiến Thái điện hạ.”

Cái gì? Chàng lại là Thái ?

Bí mật mà nói lại chính là chàng?

cô nương không cần đa lễ.”

Chi hoàn toàn thu lại vẻ phô trương thường ngày, nhỏ nhẹ nói:

“Không ngờ hôm nay có thể gặp được điện hạ, điện hạ cũng tới chúc thọ nhân của phủ hầu sao?”

Đây hoàn toàn là lời thừa thãi, xem nàng đã sắc đẹp mê hoặc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.