Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

những dòng bình luận bắt chĩa mũi dùi về phía Hạ Quân Thừa,

tôi lập nhe , giơ móng vuốt ra dọa lại.

Đồ bình luận xấu xa!

Tránh xa ra! Tránh ra hết!

Không được mắng Hạ Quân Thừa!

Nhưng vừa mới dựng thẳng chóp đuôi lên,

đã bị một bàn tay nóng hổi tóm lấy.

Miệng đang nhe liền bị người ta… hôn một thật mạnh.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, tròn mắt nhìn anh, tai dựng đứng bật lên.

Không thể tin được… là Hạ Quân Thừa đang cười rạng rỡ nhìn tôi.

Anh có gái rồi cơ mà.

Sao còn dám… hôn tôi?

Anh biết rõ tôi là gái.

Nếu gái anh biết thì nhất định sẽ giận xem!

16

sau hôn đó của Hạ Quân Thừa,

tôi chính thức chiến tranh lạnh với anh.

Không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại.

Cũng không chịu gặp lại.

Sợ anh lại nhân lúc không ý mà bế tôi lên sờ sờ mó mó.

Chỉ là… Hứa Trình Thương thỉnh thoảng vẫn đến tìm tôi.

Anh gầy , chiếc áo măng tô từng vừa vặn giờ mặc đã rộng thùng thình.

Ánh mắt trầm , , mang theo vẻ mệt mỏi chưa từng có.

Tôi không chịu gặp, anh cũng không ép.

Chỉ đứng dưới cột đèn đường phía ngoài cửa sổ, nhìn tôi.

Sau một thời gian dây dưa như vậy, anh rốt cuộc cũng bay sang chi nhánh công ty ở nước ngoài.

Trước , anh nhờ thư ký mang đến một tấm thẻ.

“Trong đây có ba triệu. Tổng giám đốc Hứa , đây là khoản tiền của năm tiên trong hợp đồng, hy vọng cô… có thể nhận lấy.

Sau công tác về, anh ấy sẽ lại đến thăm cô.”

Tôi nhìn tấm thẻ đắt tiền, tinh xảo.

Cầm lấy, bẻ gãy.

Rồi mỉm cười với thư ký:

“Không cần đâu. Nhắn với tổng giám đốc Hứa giúp tôi một : tôi sớm đã có người mình thích rồi.”

“Thích lâu rồi. Sau này cũng sẽ thích cả đời.”

“Anh ấy đừng phí công vô ích nữa.”

17

sau chiến tranh lạnh với Hạ Quân Thừa,

tôi suốt ngày cuộn mình trong phòng, chỉ ra ngoài vào đúng giờ ăn.

Đến giờ cơm, vừa mở cửa—

đã một hàng dài cá khô đủ màu sắc trải trước mặt, xen lẫn mấy món trang sức lấp lánh.

Dẫn đường thẳng tắp đến khúc cua cuối hành lang.

Tôi lập đen mặt.

Tôi đâu còn là mèo nữa chứ!

Sau trưởng thành, tôi chưa từng bị mấy trò này lừa lần nữa, được chưa?!

góc tường, Hạ Quân Thừa ló ra.

Người đàn ông xưa nay luôn phóng túng lười biếng, lúc này lại cụp mắt như một chú cún, nhìn tôi đầy tội nghiệp.

Tôi nghiến , lạnh mặt rảo bước đến căng-tin, coi như không nhìn .

Tính ra… kỳ phát tình lại sắp đến rồi.

Tôi dự định vài nữa sẽ thu xếp đồ đạc rồi chuồn thật .

Dù sao thì—đứng trước mặt Hạ Quân Thừa, tôi chẳng có chút kháng cự cả.

Nhưng anh ấy… đã có gái rồi.

Chúng tôi không thể tiếp tục được nữa.

Tôi thu dọn đồ đạc được một nửa.

Tối trước ngày định rời , tôi ra siêu thị mua thêm bịch cá khô.

ngang qua vườn hoa,

tôi vô tình nhìn

gái của Hạ Quân Thừa, đang bị một người đàn ông cao to ôm chặt eo… hôn nhau!

18

Sau một hồi đắn đo,

tôi vẫn quyết định kể lại chuyện này Hạ Quân Thừa.

Từng tấm ảnh được tôi đặt lên bàn làm việc trước mặt anh:

“Đấy, em không có bịa đâu. Hạ Quân Thừa, em chuyện này với anh là vì không anh bị lừa. Chứ không thừa nước đục thả đâu, anh đừng hiểu lầm.”

đoạn, ánh mắt tôi có hơi lảng tránh.

Đôi tai mèo sắp vì chột dạ mà bật lên mất rồi.

Hạ Quân Thừa vẫn không gì, chỉ mỉm cười, nhìn chằm chằm tôi.

Tôi lập dựng lông:

“Tin hay không tùy anh! Dù sao em cũng sắp rồi, sau này anh ra sao cũng không liên quan đến em!”

Nụ cười trên mặt Hạ Quân Thừa thoáng cứng đờ.

Đôi mắt trong veo dần tối lại.

Anh nghiến :

“Hạ Mộng Ngư, chạy một lần còn chưa đủ à? Hay là em lại lòng thằng khác rồi?”

“Người em đó là cô út của anh! Anh chưa từng có gái!”

Tôi ngẩn người, tròn mắt nhìn anh.

Mặt anh đỏ bừng, lại nghiến bổ sung:

đến cuối, anh chỉ có mình em thôi.”

, em ngủ với anh xong thì bỏ chạy, dọn vào nhà thằng khác, còn không phép anh giả vờ có gái chọc em sao?!”

Anh siết chặt cổ tay tôi, kéo mạnh tôi vào lòng.

Ôm chặt đến mức như hòa tôi vào máu thịt mình.

Giọng anh khàn khàn, hơi run:

“Em ngoan ngoãn được không? Đừng chạy nữa. Xin đấy…”

“Em anh , anh cũng chịu. Chỉ cần em đừng rời xa anh.”

“Anh cũng sẽ ngoan mà.”

Không hiểu sao, mắt tôi bất chợt cay xè.

Tôi cúi , chôn mặt vào hõm cổ ấm áp của anh, ngập ngừng:

“Hạ Quân Thừa… xin lỗi anh… em không nên bỏ lung tung như .”

Đã anh tìm em suốt ngần ấy thời gian.

Đã chúng ta bỏ lỡ nhau biết bao năm trời.

Chắc là những năm qua… anh cũng nhớ em, đúng không?

19

sau Hứa Trình Thương và Hạ Thiên Thiên hoàn toàn biến mất khỏi giới của tôi,

tôi cũng lâu rồi không dòng bình luận bay xuất hiện nữa.

Đó là một tin tốt.

Chỉ là…

Tôi sắp thi cuối kỳ rồi.

Nhưng vì bị kẹt lại ở viện nghiên cứu hơn một tháng, tôi bỏ lỡ tiết học.

bứt tai mãi vẫn không học vào nổi.

Còn chữ tôi chẳng biết đọc.

Cuối cùng chỉ còn cách cầu cứu Hạ Quân Thừa.

Mà tệ hơn nữa là—

Kỳ phát tình của tôi lại đến rồi.

Tai và đuôi mèo lộ ra, mềm oặt cả người, bị Hạ Quân Thừa ôm thẳng vào lòng.

Anh nhét một cây bút vào tay tôi, ngón tay thon dài chỉ lên tập đề thi:

“Anh dạy bao lâu rồi, giờ chắc làm được chứ?”

“Làm sai một , nuốt một viên thuốc.”

Trên đĩa là đủ loại thuốc viên sặc sỡ đủ màu.

Toàn là thành quả nghiên cứu của viện suốt bao năm nay.

Hạ Quân Thừa — chuyên dùng “dạy dỗ” những thú nhân không nghe lời như tôi.

Có loại choáng váng, loại cơ thể duy trì ở trạng thái nửa thú, thậm chí còn có loại thú nhân không thể hóa thú lại được nữa…

tôi xin lỗi và nhận sai với anh, anh đã tôi uống một viên màu hồng.

… hai ngày sau đó nằm trên giường mà vẫn không được “ ăn no”.

tránh bị phạt, tôi cố gắng mở to đôi mắt mơ màng, nghiêm túc làm bài.

Chấm xong rồi — mười sai mất tám.

Hai đúng duy nhất là do tôi… chọn bừa.

… tôi còn chẳng đọc nổi trọn vẹn đề bài.

Hạ Quân Thừa cầm lên một viên thuốc màu đen.

Tôi nhìn viên thuốc đen sì sì ấy, nuốt nước miếng hỏi:

này… là gì vậy?”

Anh ghé sát tai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào:

“Sai này, phạt thật nặng mới được.”

“Thuốc này… có thể giúp mèo nhanh chóng có em bé đấy.”

!!!

Tôi trợn tròn mắt.

Chưa kịp kêu “meo” một tiếng, viên thuốc đã bị nhét vào miệng.

Cơ thể ngay lập nóng bừng.

Mắt hoe đỏ, tôi chui tọt vào chăn, rúc thành cục, giận dỗi mắng anh:

“Đồ anh trai xấu xa!”

Hạ Quân Thừa nhìn cô mèo nhỏ đỏ bừng toàn thân, trốn tít trong chăn.

Khẽ cong môi.

Thuốc có thể có thai gì chứ…

Thật ra chỉ là một viên bổ khí dưỡng huyết cơ bản nhất mà thôi.

Một mèo… đến chữ còn chưa nhận hết.

Vậy mà vì kỳ thi mà mấy nay thức trắng đêm học bài.

Anh chỉ cô nghỉ ngơi một chút.

Ai ngờ cô lại tin thật.

Tự động chui lên giường.

Ngoan này… chẳng anh không nên phối hợp chút sao?

Hạ Quân Thừa cởi áo khoác, mở ngăn kéo lấy một hộp bao.

Bế cô mèo nhỏ đã cuộn tròn như tôm vào lòng,

bóp nhẹ má cô một , khẽ thở dài:

“Đồ mèo ngốc.”

“Chính em còn là một em bé… anh làm sao nỡ em làm mẹ.”

Làm mẹ mệt lắm.

Còn em… chỉ cần mỗi ngày đều vui vẻ là đủ rồi.

[ Hết ]

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn