Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a8nD97A

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Khuôn mặt quá quen thuộc, quen đến mức làm m.á.u trong người hắn như đông lại từng tấc! 

Tên khất cái hắn cất tìm về, giờ đây lại nằm trong gian nhà chứa củi ?

hắn đang ở đây, thì vừa bước phòng chúa là ai?

Nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ thêm. 

Viên t.h.u.ố.c hắn vừa bị ép nuốt xuống như một ngọn lửa thiêu đốt từ trong dạ dày lan ra khắp cơ thể, gương mặt hắn đỏ bừng như m.á.u, người run lên từng hồi. 

Còn tên khất cái đối diện, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm về phía hắn.

bao sau, từ gian nhà chứa củi, những âm thanh khó chấp nhận được bắt đầu vang lên trong màn đêm. 

Quả là một cảnh tượng ô uế đến tột cùng!

Sáng sớm hôm sau, Trúc Ảnh thuật lại câu chuyện với vẻ đầy sinh động:

 “Nô tỳ nói sáng nay người đầu bếp ra sân củi, vừa mở cửa nhà chứa củi đã hét lên kinh hoàng, thấy mã gia trần như nhộng ôm c.h.ặ.t một tên khất cái cũng trần chuồng không kém!”

Nàng không ngừng thêm thắt câu chuyện, vẻ mặt đầy hứng thú, còn 09 trong đầu ta thì thi thoảng lại bình luận một câu, tiếng cười như thể sắp ngất đi vì vui sướng: 

“Cái m.ô.n.g của tên khất cái kia còn cắm m.ô.n.g của mã gia…”

Ta im lặng chờ hai nhiều lời cười xong mới thản nhiên lên tiếng. 

Giờ thì ta nhướng mày, giọng điệu nhàn nhã như không có chuyện gì to tát xảy ra: “Ngươi có thể nói cho ta cách thay đổi số mệnh được chưa?”

“Tất nhiên rồi!” 

09 trả lời, giọng vẫn còn chút rung rung vì cười quá đà. 09 vui vẻ nói rằng ta sống sót, chỉ cần nhận được lời chúc chân thành từ nữ chính Tô Hoàn.

“Lời chúc chân thành?” Khóe miệng ta giật giật, ánh mắt đầy hoài nghi.

09 nhìn ta, giọng điệu vô tội nhưng chắc nịch:

 “Đúng ! Chỉ cần Tô Hoàn lòng mong ngươi sống tuổi, ngươi sống sót theo kế hoạch của ta. ngươi Tô Hoàn trở thành tỷ muội tốt, nàng chắc chắn chúc cho ngươi, nhưng giờ thì Tô Hoàn đã c.h.ế.t rồi…”

Ta không kiềm chế được phát điên hét lớn: “Thông tin quan trọng như , tại sao ngươi không nói sớm hơn?”

Không-chính cũng không vừa, mạnh mẽ đáp trả: 

“Đây là quy định của hệ thống, chính phủ không cho phép ta tiết lộ! Ta đã bảo ngươi lời ta, nhưng ngươi cứ cứng đầu không chịu!”

Ta tuyệt vọng vò đầu bứt tóc: “ giờ làm sao?”

09 hít một hơi dài rồi chậm rãi nói: 

“Ta có thể giúp ngươi triệu hồi linh hồn của Tô Hoàn, nhưng với những gì ngươi đã làm với Tạ Minh Đức, Tô Hoàn chắc chắn hận ngươi thấu xương. ”

“Không hận đến c.h.ế.t đã là may, sao nàng có thể chúc ngươi sống tuổi được?”

, ta tức đến đau đầu, nhưng cũng còn lựa chọn nào khác: 

“Triệu hồi ngay lập tức! Ta là chúa, chỉ cần nàng không yêu cầu đặt bài vị tông miếu, ta đều có thể nghĩ cách. ”

“Dù nàng có yêu cầu ta Tạ Minh Đức làm lành, trở thành một cặp phu thê ân ái, ta cũng đồng ý! Người còn sống thì còn hy vọng, dù sao đi nữa, ta nhất định có được lời chúc của Tô Hoàn!”

09 động rất nhanh, mấy chốc một linh hồn u ám, mơ hồ của Tô Hoàn đã xuất hiện trước mặt ta. 

Trong lòng ta dâng lên cảm xúc phức tạp, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng, ta nhẹ nhàng mở lời: “Tô cô nương…”

Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, Tô Hoàn đã hét lên một tiếng thất thanh rồi biến mất!

“…?”

Chấm hỏi chấm hỏi.

Không-chính kỳ lạ, lẩm bẩm: “Ngươi đã nhận được lời chúc từ Tô Hoàn?”

Chấm hỏi.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của ta, 09 cũng bối rối: “Tô Hoàn đã bị ngươi dọa sợ đến mức nàng lòng mong ngươi sống tuổi, ít nhất là đến nàng đầu thai! Ngươi đừng c.h.ế.t trước nàng ta nhé!”

09 nhún vai lắc đầu, giọng điệu đầy triết lý: “Quả nhiên, ác thì ma cũng sợ, rắn gặp gậy thì chạy, chỉ có những độc ác mới sống được!”

Ta nghiến răng phản bác: “Ngươi nói bậy bạ gì thế? Rõ ràng là người tốt sống !”

Dẫu , giờ ta đã nhận được lời chúc tuổi, số mệnh c.h.ế.t t.h.ả.m của ta cũng đã thay đổi. 

Nụ cười hiểm ác hiện lên trên gương mặt ta: 

“Người đâu!” 

Ta giận dữ ra lệnh, giọng đầy uy quyền:

 “Bắt đôi gian phu dâm phụ không liêm sỉ lại cho ta!”

09 xong liền sững lại: “Ngươi định làm gì? Ngươi đã trừng phạt Tạ Minh Đức rồi sao?”

“Trừng phạt ư? chỉ là trả đũa tương xứng thôi.” 

Ta cười , ánh mắt sắc như d.a.o:

 “Nguyên tắc của ta luôn là: nào dám đụng đến ta, nhất định trả giá gấp lần!”

09 im lặng. Có lẽ nó không bao giờ hiểu được rằng, cho đến tận bây giờ trong lòng ta vẫn còn run sợ. 

không có không-chính nhắc nhở, dưới sức mạnh không thể chống lại của cốt truyện, ta ra sao?

Ta chỉ là một quân cờ trong mối tình bi kịch của Tô Hoàn Tạ Minh Đức, chỉ để làm nổi bật tình yêu của họ. 

Tạ Minh Đức càng hạ ta tàn nhẫn bao nhiêu, càng chứng minh tình yêu của hắn dành cho Tô Hoàn sâu đậm bấy nhiêu. 

số phận của ta: bị hắn làm nhục, bị Tạ gia khinh rẻ, bị khất cái cưỡng bức, c.h.ế.t vì khó sinh, t.h.i t.h.ể bị ném bãi tha ma để ch.ó hoang xé xác… Tại sao? Ta đã làm gì sai?

Baoh nhiêu đêm, ta giận dữ lăn lộn trên giường vì nghĩ đến tương lai , ta mất ngủ. 

Ta không thể ngủ được, mỗi nhắm mắt, tiếng thét đau đớn của chính lại vang lên như từng lưỡi d.a.o sắc nhọn cứa trái tim. 

Tất những điều đều là vì tên khốn Tạ Minh Đức! Hắn yêu Tô Hoàn đến sao không c.h.ế.t theo nàng ta luôn đi? 

Hắn ta để làm gì? Còn Tạ gia – một lũ đáng c.h.ế.t! Một chúa cao quý bị hạ đến mức gầy trơ xương các người không thấy gì hết sao? Tại sao không ai ngăn hắn lại?

Một lũ đê tiện! Đê tiện đến mức không thể tưởng tượng được! ta không lột da từng nhà Tạ gia, ta không xứng đáng là Hoa Quang chúa!

“Mọi thứ đã chuẩn bị xong.”

 Trúc Ảnh cung kính bẩm báo, giọng nói đều đặn nhưng đôi mắt nàng ánh lên tia sắc .

“Đi thôi.”

Ta đứng dậy, bước đi trong ánh sáng nhàn nhạt của đèn cung.

 Nụ cười lẽo hiện lên trên môi: ta cho ngươi thấy kết cục thực sự của Tạ gia là gì!

ta đến, Tạ Minh Đức tên khất cái đã bị trói c.h.ặ.t, nằm rạp trên mặt đất lẽo.

 Tên khất cái ngẩng lên, ánh mắt hoảng loạn, thân run rẩy như cá mắc cạn: “Quý nhân! Quý nhân!”

Hắn gào thét t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa: 

“Ta bị oan! Quý nhân, đều là hắn! Là hắn kéo ta ra khỏi ngôi miếu đổ nát, nói rằng chỉ cần lời, hắn tìm cho ta một người đàn bà, còn thưởng thêm một lượng bạc! Ta chỉ làm theo lời hắn, ta không , quý nhân, ta sự bị oan!”

Còn Tạ Minh Đức thì nằm , mặt mày xám ngoét như tro tàn, buồn nói một lời. 

Hắn cảm nhận được ánh mắt ta dừng lại trên người .

Sau vài giây im lặng, hắn khẽ nhắm mắt, giọng nói lùng vang lên: 

“Chuyện đã đến nước , ta không còn gì để nói. Chỉ mong sau ta c.h.ế.t, ngươi có thể chôn ta cùng Tô Hoàn, coi như hoàn thành tình nghĩa phu thê giữa ngươi ta.”

Bốp, bốp, bốp.

Ta vỗ tay ba tiếng, nụ cười mỉa mai nhếch lên rồi thong thả khăn tay lau nhẹ khóe mắt: 

“Không hổ danh là kỳ lân t.ử của Tạ gia, kiên cường, tình sâu nghĩa nặng!”

Ánh mắt ta lùng hạ xuống: 

“Hy vọng lát nữa cửu tộc nhà ngươi tiêu vong, ngươi cũng kiên cường như !”

“Người đâu!” 

Ta cất giọng, từng chữ đều mang theo sát khí: 

“Điều động nhân lực đến Tạ gia, bắt tất bọn chúng về đây cho ta!”

“Nguyên Hoa Quang, ta nói!”

 Tạ Minh Đức không kiềm chế được nữa, hắn trừng mắt nhìn ta, giọng nói đứt quãng, phẫn nộ: 

“Chuyện chỉ do một ta gây ra, không liên quan gì đến Tạ gia! Ngươi g.i.ế.c, hạ ta thế nào cũng được, nhưng phụ mẫu ta tuổi đã cao, họ không !”

“Không gì sao?”

Hừ, ta nén cơn giận, từ kẽ răng thốt ra một chữ: “Đánh!”

“Đánh c.h.ế.t hắn cho ta! Đánh đến c.h.ế.t mới thôi!”

“Đánh đến c.h.ế.t?”

Ánh mắt Tạ Minh Đức lập tức hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn những việc làm là tội đại nghịch bất đạo, hắn cũng rằng chuyện bị vạch trần chắc chắn đối mặt với cơn thịnh nộ của ta.

 Nhưng sao lại là đ.á.n.h đến c.h.ế.t?

Tô Hoàn chặn xe ngựa của ta, nàng ta vẫn an toàn.

 Mẫu thân hắn dám ngăn ta trước cổng cũng sao.

 Ngay ngày đại hôn, hắn bắt ta lễ thiếp thất trước bài vị của Tô Hoàn, ta cũng chỉ đ.á.n.h hắn một trận rồi treo lên cây.

Huống chi lần hắn còn chưa kịp ra tay, thậm chí chính hắn cũng bị tên khất cái cưỡng bức, rõ ràng hắn mới là người chịu thiệt, sao ta lại có thể ra lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t hắn?

Sự hoang mang bao phủ toàn bộ tâm trí hắn, cho đến cơ thể hắn bị người ta ấn mạnh xuống ghế dài, hắn mới thực sự hiểu ra sự tàn khốc đang chờ đợi .

Bốp!

Gậy thứ nhất giáng xuống, một âm thanh vang lên khô khốc, nặng nề như xé rách màn đêm, đập thẳng vết thương còn đang rỉ m.á.u của hắn. 

Cơn đau khiến Tạ Minh Đức trợn trừng mắt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.