Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Con thật sự muốn đi theo sao? Không cần phụ thân nữa ư?”
Ta dừng bước, quay đầu lại nhìn người.
“Không cần nữa.” Ta dứt khoát đáp. “Người đã thích làm phụ thân của Nguyên Bảo đến thế thì cứ việc làm cho tốt đi. Con cũng đã có phụ thân mới rồi, người ấy không cướp đèn l.ồ.ng, cũng không đoạt ngọc bài của con, so với người tốt hơn gấp nghìn .”
Phụ thân c.h.ế.t trân tại chỗ, một câu cũng không thốt lên lời.
Ta nắm tay nương, sải bước ra khỏi hoa viên. Bùi Kiêu Nhiễm nghênh ngang bước đi phía sau hộ tống chúng ta.
06
Vừa về viện, nương hạ lệnh thu dọn xiêm y, đóng vào rương hòm. Các bà t.ử nha hoàn hồi môn của gia động tác nhanh nhẹn, từng chiếc rương lớn rương nhỏ nhanh ch.óng khiêng ra khỏi Thẩm .
Ta ngồi trên chiếc ghế đôn ngoài sân, bình thản nhìn các thu gom y phục, chơi cả sách vở của mình xếp vào rương. Trong lòng ta chẳng mảy may có chút buồn bã .
Nghĩ lại những ngày tháng sống nơi , phụ thân lúc cũng bắt ta phải nhường nhịn Nguyên Bảo. Nguyên Bảo giật diều của ta, phụ thân bảo ta buông tay; Nguyên Bảo lén bánh ngọt, phụ thân bảo ta đợi xửng bánh sau. về sau, ta không cần phải nhường nhịn ai nữa rồi.
Bùi Kiêu Nhiễm ngoài viện bước vào, phía sau còn dẫn theo vài tên lính.
“Để người của ta phụ giúp các vị một tay.”
Nương khẽ gật đầu, để các ma ma chỉ huy lính khuân vác đạc.
Bùi Kiêu Nhiễm đi đến trước mặt ta, thảy cho ta một cái bọc bằng vải lụa. Ta mở ra xem, bên trong toàn là những viên đường tròn trịa, đủ loại màu sắc rực rỡ.
Ta chớp chớp mắt hỏi: “ là vật gì ạ?”
“ là kẹo quả tiến cống Tây Vực, Hoàng thượng ban thưởng cho ta, ta mang hết đến cho con đấy.” Ông ngồi xổm xuống trước mặt ta đáp.
Ta bốc một viên bỏ vào miệng, một vị đào ngọt lịm, đậm đà lan tỏa.
“Đa tạ Bùi thúc thúc.” Ta vừa nhai kẹo vừa nói, giọng điệu có chút không rõ ràng.
“Còn gọi là thúc thúc sao?” Ông khẽ nhướng mày. “Lúc ngoài hoa viên, đứa vừa đòi nhận ta làm phụ thân mới cơ ? Mau thế đã muốn nuốt lời rồi sao?”
Ta sững người, quay đầu lại nhìn nương.
Nương đang kiểm tra lại sổ sách hồi môn, nghe thấy lời liền ngẩng đầu lên nhìn Bùi Kiêu Nhiễm: “Bùi tướng , trẻ con lỡ lời không biết gì, ngài chớ có trêu đùa mẫu t.ử ta.”
“Ta tuyệt đối không nói đùa.” Bùi Kiêu Nhiễm đứng bật dậy, sải bước đến trước mặt nương. “ Thanh Lam, ta đã đem lòng si mê mười mấy năm rồi. Trước là do mù quáng gả cho gã phế vật kia, ta không có tư cách can thiệp. Bây giờ đã sáng mắt ra rồi, cũng phải cho ta một cơ hội chứ.”
Các nha hoàn bà t.ử trong viện đều dừng tay, tròn mắt kinh ngạc nhìn hai người họ.
Gương mặt nương hiếm khi ửng hồng lên vì e thẹn: “Bùi Kiêu Nhiễm, trước mặt trẻ con ngài lại nói hồ cái gì đó, mau đi khuân đi.”
Bùi Kiêu Nhiễm bật cười ha hả, quay người lớn tiếng chỉ huy lính làm việc.
Về sau, ta nghe lén tên thân thân cận của Bùi Kiêu Nhiễm mới biết, phụ thân ông ngoại tổ phụ của ta vốn là chí giao hảo hữu. Thuở nhỏ ông tính tình nghịch ngợm, bướng bỉnh nên bị gia đình ném sang cho tổ phụ dạy dỗ, bảo ban. Ông thường xuyên ra vào , nương lớn lên, vốn là thanh mai trúc mã. Năm đó ông xung phong tòng , một khoảng thời gian dài bị giữ lại nơi doanh, không có tự do.
“Đại , tướng của chúng ta chiến trường vào sinh ra t.ử bao chiến công, chính là để chờ ngày khải hoàn hồi kinh cưới đấy.” Tên thân đầy vẻ nuối tiếc kể. “Ai ngờ , vừa về thì đã gả cho người khác.”
“Nhưng bây giờ thì tốt rồi, đã ly hôn, tướng của chúng ta lại có cơ hội.”
Hắn vừa nhìn ngó xung quanh, vừa ghé tai nói nhỏ với ta: “Đại chắc chưa biết đâu, trước vì muốn biết nương của con sống có tốt không, tướng của chúng ta đã không ít trèo tường vào ban đêm để âm thầm quan sát mọi động tĩnh trong Thẩm đấy.”
Ta nghe xong liền bừng tỉnh đại ngộ: “Hèn chi ngày trước con đi đâu cũng tình chạm mặt Bùi thúc thúc, hóa ra người là đang lén lút đi theo nương.”
“Xuỵt…” Tên thân cuống quýt ra hiệu. “Đại ngàn vạn đừng nói cho người khác biết nha, ta đi làm việc tiếp , để tướng nghe thấy là ta bị đòn nhừ t.ử mất.” Nói xong, hắn liền lủi đi mất dạng.
Ta quay đầu nhìn Bùi Kiêu Nhiễm đang ra sức lấy lòng trước mặt nương, vừa vặn ông cũng quay lại nhìn ta, còn tinh nghịch nháy mắt một cái.
Chỉ trong vòng nửa canh giờ, toàn bộ đạc của chúng ta đã xếp gọn gàng lên xe ngựa.
Khi bước ra đến cổng , ta thấy phụ thân đang đứng thẫn thờ bên trong ngưỡng cửa. Nguyên Bảo thì nép sau lưng góa phụ họ Liễu, mắt nhìn chằm chằm vào bọc kẹo quả trong tay ta không ngừng nuốt nước bọt thèm thuồng.
“A Nhược.” Phụ thân bước xuống bậc thềm, chìa tay ra định xoa đầu ta.
Ta lùi lại, nép sát vào sau chân của Bùi Kiêu Nhiễm. Bàn tay của phụ thân khựng lại giữa khoảng không.
“A Nhược, sau nếu con nhớ phụ thân, cứ việc cho người truyền tin đến, phụ thân sẽ đón con về chơi.”
Ta thò đầu ra sau chân Bùi Kiêu Nhiễm, tay ôm c.h.ặ.t lấy bọc kẹo quả: “Con không về đâu, người cứ lại chơi với Nguyên Bảo đi, bảo Nguyên Bảo làm nhi t.ử của người ấy.”
Vành mắt phụ thân bỗng chốc đỏ hoe.
Bùi Kiêu Nhiễm cúi người bế thốc ta lên, đặt ta ngồi vững vàng trên lưng ngựa tư thế oai phong.
“Thẩm đại nhân xin dừng bước tại .” Bùi Kiêu Nhiễm đứng bên cạnh xe ngựa, cao ngạo nhìn xuống phụ thân. “ về sau, A Nhược đã có ta bảo bọc, che chở rồi. Tốt nhất ngươi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẫu nữ để làm chướng tai gai mắt ta nữa, bằng không gặp ta sẽ đ.á.n.h ngươi đó.”
Cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh rời đi. Ta vén rèm cửa sổ nhìn ra phía sau, thấy phụ thân vẫn đứng chôn chân tại chỗ, mắt hướng theo chiếc xe ngựa của chúng ta nhìn đăm đăm. Nguyên Bảo bên cạnh kéo kéo vạt áo của phụ thân, khóc lóc đòi kẹo quả, nhưng phụ thân thèm chẳng mảy may đoái hoài gì đến thằng bé nữa.
07
Chúng ta về định cư tại .
Ngoại tổ phụ nhìn thấy hai mẫu nữ ta về thì vui mừng đến mức chòm râu cũng vểnh cả lên. Ông hạ lệnh dọn dẹp căn viện rộng rãi, thanh tịnh nhất cho ta, trong sân còn đặc biệt dựng một chiếc xích đu nhỏ xinh. Mỗi bữa đều có những món ta thích nhất, về sau không một ai có thể bắt ta phải nhường đùi gà cho đứa trẻ khác nữa.
Bùi Kiêu Nhiễm nghiễm nhiên thành khách quen của , đến ông cũng mang theo rất nhiều chơi ngon cho ta.
Hôm , ông dắt đến một con ngựa con dáng người khá thấp, toàn thân một màu trắng muốt như tuyết, không hề lẫn một sợi lông tạp .
“A Nhược, mau ra xem !” Ông đứng ngoài sân lớn tiếng gọi.
Ta chạy ra ngoài viện, bị chú ngựa con xinh xắn kia thu hút.
“Món quà là tặng cho con sao ạ?” Ta ngước đầu lên hỏi.
“Tất nhiên rồi, lão t.ử xưa nói làm , không giống như gã phụ thân yếu đuối, bất tài trước của con.”
Nói đoạn, ông liền bế bổng ta lên, đặt ngồi vững vàng trên lưng ngựa. Ta có chút sợ hãi nên hai tay vội siết c.h.ặ.t lấy bờm ngựa.
Bùi Kiêu Nhiễm đi phía trước dắt dây cương, bước đi chậm rãi vững chãi.
“Thẳng lưng lên, mắt nhìn về phía trước, đừng sợ hãi, có ta nắm dây cương rồi, tuyệt đối không để con bị ngã đâu.”
Giọng nói của ông trầm hùng, mang lại một cảm giác an tâm đến lạ kỳ. Ta dần dần thả lỏng người, ngồi trên lưng ngựa đi vòng quanh sân hết vòng đến vòng khác.
Nương đứng dưới hành lang nhìn hai chúng ta, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ hạnh phúc.
Kể ngày hôm đó đi, chiều Bùi Kiêu Nhiễm cũng tự tay dạy ta tập cưỡi ngựa.