Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
18
Chuyện tối hôm đó cũng giải quyết êm xuôi làm lớn chuyện
Nghe là vì Tống Hàn Xuyên truy cứu
Chu Khắc Ngôn do là nên xử lý kỷ luật nhẹ
Tôi suy nghĩ lâu gửi tin nhắn ơn cho WeChat
Một lúc trả lời:
【Vậy thì mời uống 】
Tôi hẹn một quán kiêm tiệm sách gần trường
Hôm đó trời âm u gió thu thổi má bắt đầu lạnh buốt
Chu Khắc Ngôn đến sớm hơn
Cậu mặc một chiếc áo khoác gió màu kaki gốc cây đường
mắt về phía cổng trường
Im lặng nhưng kiên nhẫn
Như thể thể chờ mãi đó rời
Tôi vết thương mặt đóng vảy
Đuôi mắt còn một mảng bầm tím mờ mờ
hiểu lòng bỗng nhói một cái
Chu Khắc Ngôn là kiểu lẽ từ nhỏ đến lớn từng ai đánh như
“Giang Thính Vãn”
Cậu bước thảm lá rụng mặt giữa làn gió se lạnh
“Cậu… còn đau ”
“Tôi chỉ là vết thương nhỏ”
Tôi liếc chỗ bầm mặt cụp mắt xuống: “Chúng ”
Tôi bước sang đường Chu Khắc Ngôn lặng lẽ theo
Khoảnh khắc đó bất giác hoảng
Cảnh tượng quen đến lạ
Giống như lần nghỉ hè năm Tống Hàn Xuyên ngoài bảo mời một ly nước lạnh
tâm trạng đó và bây giờ khác
Tôi xong
Chu Khắc Ngôn đối diện một góc nhỏ yên tĩnh cửa sổ
Chúng đều im lặng uống
ai gì
Bầu khí phần gượng gạo nhưng gì đó như âm thầm đâm chồi
Tôi dám thẳng mắt
Trong đầu hiện từng hình ảnh vụn vặt:
Là năm đó trong kỳ thi Olympic bất ngờ giúp giải đề
Là say rượu với bạn đến đón mắt như nắng lướt
Là những ngày làm thêm tiệm gà rán cứ yên lặng góc quán
Ngồi cả buổi đợi tan làm rời
Là tin nhắn còn sót trong khung chat:
【Xin sẽ làm phiền 】
Là đêm đó ký túc xá che chắn phía
Tôi lưng cũng mắt đầy xót xa
Từng hình ảnh cứ chồng dần dần trùng khớp với mặt
Tôi nhận hóa chuyện về từng quên
Chỉ là lẽ bộ dũng khí dùng hết năm mười bảy tuổi
Tôi nhớ mắt bố mẹ Tống Hàn Xuyên lần đầu
Lạnh lùng đánh giá từ đầu đến chân
Bọn họ cố kiềm chế nhưng giấu sự khinh thường
Sau đó là Hứa Đồng xuất hiện
Tôi cúi đầu bàn – những vết chai nhỏ
Nhìn cổ áo mòn xơ sờn
Nhìn đôi giày thể thao tám mươi nghìn chân
Chiếc điện thoại rẻ nhất
Ly rẻ nhất
Chu Khắc Ngôn chắc từng uống thứ dở như
đối với nó là một lần “phung phí” hiếm hoi
Nếu bố mẹ gặp chắc sẽ vui
Sợ con trai một đứa như bám lấy
Có những chuyện chỉ cần một lần là đủ để khắc ghi cả đời
Tôi khẽ ngẩng đầu
“ còn sớm ”
“Giang Thính Vãn…”
Tôi nhận định gì đó nhưng cố tình cắt ngang
“Xin làm thêm thể đến muộn”
Chu Khắc Ngôn lâu mắt rời
cũng dậy: “Tôi đưa trạm xe”
“ cần ”
“Tôi chỉ định đưa ngoài thôi”
“Chu Khắc Ngôn sự cần”
Tôi cố nở nụ
“Tôi quen một ”
Cậu im lặng lâu khẽ gật đầu: “…Ừ”
Tôi ơn xoay rời
ngoảnh đầu
Gió mùa thu thổi lạnh đến buốt sống mũi
Tôi kéo cao cổ áo vùi mặt khăn quàng
Cúi đầu xuống giác như một nước
cũng thể chỉ là… ảo giác
19
Trường đôi lúc nhỏ lắm
Nhỏ đến mức và Chu Khắc Ngôn gần như ngày nào cũng chạm mặt
trường giờ trở nên lớn
Lớn đến mức… từng gặp
Trong ký túc xá các bạn nữ cũng ít nhắc tới
thường xuyên nghĩ đến
hôm đó rời khỏi hiệu sách
Tôi trốn tấm biển quảng cáo đường lén đầu
Chu Khắc Ngôn một cửa sổ
Cậu chiếc hộp lụa xinh mặt
Ngồi lặng thinh lâu lâu
Mùa thu trôi
đội thi trở về cuộc thi
Bắc Kinh đón trận tuyết đầu mùa
Vừa xuống xe bất ngờ nhận cuộc cô bạn thân
“Thính Vãn họ gặp tai nạn ”
“Dì và chú du lịch nước ngoài kịp về ”
“Bọn cũng đến sáng mai thể đến nơi Cậu thể giúp đến bệnh viện xem tình hình ”
Giọng con bé gần như sắp bật trong điện thoại
Mà thì giữa trời tuyết bay đầy trời
giác như điếc tai chỉ còn tiếng ù ù ong ong
Tôi vội vã đến bệnh viện
Lúc tìm phòng bệnh Chu Khắc Ngôn thì trời tối hẳn
Cậu quấn băng trắng quanh đầu trái bó bột
Trên ống truyền nước thuốc nhỏ từng từng
Cậu nhắm mắt trông như ngủ
Có lẽ vì mất máu nên sắc mặt tái nhợt
Gần như hòa lẫn tấm ga trải giường trắng tinh
Tôi cửa gương mặt
Tự dưng nước mắt kìm
Nửa đêm Chu Khắc Ngôn bắt đầu sốt cao
Bác sĩ tới tiêm thuốc
nhiệt độ hạ cứ mê sảng suốt
Tôi lấy bông gạc thấm nước giúp làm dịu đôi môi khô nứt
Lúc đưa kiểm tra trán
Cậu bất chợt tên : “Giang Thính Vãn”
Tôi sững
Chu Khắc Ngôn mơ màng hé mắt một cái
Rồi nhanh chóng nhắm mắt chìm mê man
“Giang Thính Vãn”
Cậu thì thầm tên
“Có thể… đừng ghét ”
“Làm ơn”
Những nước mắt kìm nén bấy lâu cũng vỡ òa
Trái tim rối như tơ vò
Đau lòng xót xa và thứ xúc cách nào kiềm chế nổi
Cuộn trào đến mức cuốn trôi hết mọi lý trí và tỉnh táo
“Chu Khắc Ngôn từng ghét ”
“Chưa bao giờ”
Cậu lắc đầu trong cơn mơ mộng mị
“Đừng lừa ”
“Cô … một chút cũng ”
Tôi thể chịu đựng thêm cúi đầu xuống
Môi ướt đẫm nước mắt còn đọng vị mặn nơi đầu lưỡi
Nhẹ nhàng đặt bờ môi khô nứt
Cậu bỗng nhiên yên tĩnh
nước mắt lông mi khẽ xuống
Lặng lẽ hòa nước mắt thấm ướt nơi khóe mắt
Chu Khắc Ngôn chậm rãi mở mắt
“Giang Thính Vãn”
“Là là Giang Thính Vãn”
Tôi nhẹ nhàng hôn thêm lần
Trong đôi mắt ngấn lệ cố gắng nở một nụ
“Còn đau ”
“Có chỗ nào khó chịu ”
Cậu trả lời chỉ chăm chú chớp mắt
Như chắc chắn rằng đây là hiện thực mơ
Một lúc lâu cất giọng yếu ớt:
“ tuyết lạnh ”
“Giang Thính Vãn đường tới đây… lạnh ”
Ngoài cửa sổ tuyết một tiếng động
Tôi lắc đầu trong nước mắt
Áp mặt nhẹ nhàng cánh
Khoảnh khắc đó
Tôi mặc kệ tất cả… để trái tim rung động vì
(Toàn văn )