Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
“Tôi biết cô cố ý sắp xếp để gặp Vương Nhân còn dẫn theo cả đám vệ sĩ để nhục họ Tôi hiểu mục đích của cô là dám chơi với hổ thường kết cục ”
“Cô đồng ý tham gia show của Tạ Tri Thừa chẳng lẽ định lợi dụng tên đó để kiếm thêm fame Đừng ngây thơ Cậu tuy là rich kid cha ruột đập sỉ nhục từ bé Trong lòng căm ghét tụi nhà các đến tận xương tủy thậm chí … giết sạch”
“Tôi là bạn học của biết rõ Cô còn kịp rút lui đấy cắt hết liên lạc Tôi đang cứu cô đấy”
Tôi nhún vai đặt tin nhắn chế độ im lặng
Ngoài cửa sổ khu biệt thự hiện trong nắng chiều như một bức tranh hảo Khung thế nỡ bỏ lỡ
biết khứ của Tạ Tri Thừa
vài thiếu gia mất tích một cách kỳ lạ khi chung với sát tìm chứng cứ Sau cùng gia đình cho sang Mỹ du học để “tránh bão”
Tôi theo dõi tài khoản Instagram của — bài đăng nhất là một đoạn game:
“ giết một ‘thiên kim tiểu thư sự’ trong bữa tiệc”
Trong video như một đứa trẻ vô tội cầm con dao dính đầy máu
ai là thợ Ai là con mồi
Đừng vội kết luận… khi trò chơi còn đầu
7
Trong chương trình truyền hình thực tế do Tạ Tri Thừa đầu tư nhanh chóng trở thành tâm điểm
Tôi chẳng cần diễn – tùy hứng mua cả con phố kem chia phát cho vô gia cư và công nhân vệ sinh
Vào buổi đấu giá trang sức trả giá cao nhất cho bộ bộ sưu tập đó… hiến tặng hết cho quỹ từ thiện
Người đầu bàn tán
Có đang “ màu” giả vờ hào phóng để bóng tên tuổi
Lại chửi khoe mẽ dùng để dẫm nỗi khổ của nghèo
Tôi chẳng bận tâm
Bởi thực sự Và càng càng lợi cho việc niêm yết công ty của gia đình
Chỉ điều đủ
thiếu chính là sự thừa nhận từ xã hội
Mà nếu thể hợp pháp đưa một “rich kid sát nhân” như Tạ Tri Thừa ánh sáng… thì chỉ là công mà còn là bước đệm để gia tộc rũ bỏ khứ “xám màu” và bước thẳng con đường chính trị rực sáng
Tạ Tri Thừa hẹn dự một bữa tiệc tiếp theo
Tại bữa tiệc đầu bếp đang chuẩn món khai vị
Hàng chục con dê non tươi sống treo lủng lẳng giữa sảnh cháy xèo xèo lửa hồng
Hắn chậm rãi rót rượu ngắm tượng máu thịt tê dại miệng khẽ :
“Cô Dùng lửa thiêu rụi một sinh linh vô tri mà nghĩ yêu thương là… tuyệt ”
“Loài dê đắt trăm ngàn một con còn đắt hơn cả mẹ chúng sẽ ăn sống nuốt tươi bởi đám cao cấp hơn”
“Giống như ông mạnh mẽ sẽ nuốt chửng bà ”
“Cô Cốc cô mỉa mai ”
Tạ Tri Thừa đôi mắt lóe tia sáng lạnh như dao
Tôi
Tôi giơ – đẩy thẳng xuống khỏi bậc thang cao nhất
tầng lầu
Hắn lăn xuống bậc máu me đầy đầu xương cốt gãy vụn
Trước khi nhân viên cấp cứu đến thong thả bước tới giẫm mạnh xương sườn cho đến khi tiếng “rắc” vỡ giòn tan Tôi hài lòng
Tôi biết ngày càng nóng lòng xử công ty cũng gia tộc — mà nhốt trong khuôn phép lâu Tôi cần một cớ để bùng nổ
Huống hồ loại ông như … đáng sống
Dựa theo logic của chính : phụ nữ mạnh mẽ quyền tiêu diệt ông vô dụng
Sau đó đích thân đưa bệnh viện
Trên xe cứu thương cạnh mỉm xin :
“ ngại trượt chân cũng lời… Chẳng hiểu như thế xin nhé”
“À tháng tiệc lửa trại cho tham gia chứ”
Tạ Tri Thừa cắn môi trán gân xanh một hồi nén giọng:
“Được”
Tối hôm đó nhận tin nhắn:
“Cô điên Biết rõ còn cố tình chơi cùng”
“Tôi biết cô nhân cách đen tối dù nạt ai thì cũng chọn đúng đối tượng Tạ Tri Thừa loại thể đùa Cậu là sát nhân thực thụ ở Mỹ liên quan đến cả chục vụ giết bố luôn ém nhẹm sát tìm bằng chứng”
“Mà thích nhất là ‘ mồi’ mấy tiểu thư ngây thơ não phẳng như cô đấy”
Tôi nhếch môi :
“Vậy thì cũng đến ”
Phía bên :
“”
Tôi nhắn thêm:
“Đến bảo vệ mà”
Im lặng một lúc
“…Được Tôi là bạn học cũ của Tôi chịu khi ngày càng trượt dài thế
Tôi cũng cô chết
Tôi sẽ cùng cô đến buổi tiệc tiếp theo”
Cuộc đầu lần con mồi… biết dùng dao
8
Tạ Tri Thừa xuất viện bao lâu chân còn bó bột mà đã lập tức xuất hiện trong danh sách khách mời buổi tiệc kế tiếp
Vương Nhân cũng mặt nụ bẩn thỉu như lần đầu gặp – giả tạo dơ bẩn khiến chỉ ói
“Vợ yêu lần em đến thì mang vệ sĩ theo nhé” nháy mắt cợt nhả
“Tiệc là tiệc riêng tư nhân vật tiếng trong giới xã hội Ai cũng mang theo… vài thứ ‘ tiện lộ diện’ như bồ nhí tình gái bao chẳng hạn Nếu em bật giới truyền thông mà thì đừng trách tin tức ‘ bắn động vật quý hiếm’ phanh phui nhé”
Tiệc lửa trại tổ chức buổi tối Ban ngày là màn “giải trí” bằng cách… bắn
Người thả công hạc đỉnh đầu linh dương thậm chí cả thú quý hiếm như hươu báo tuyết
Tất cả chỉ để mấy lắm cầm súng sức mạnh tương đương súng mà… giải trí
Một phát – ngã xuống
Một loài – tuyệt chủng thêm một bậc
Tôi mỉm vén nhẹ lọn tóc:
“Yên tâm Tôi mang ai theo cả các nhớ giữ an cho đấy nhé”
Tạ Tri Thừa cạnh Vương Nhân chống nạng lịch thiệp:
“Đương nhiên Cô là ‘đối tượng chăm sóc đặc biệt’ mà Chúng sẽ bảo vệ cô… giống như bảo vệ động vật quý hiếm ”
Tôi gật đầu: “Vậy thì ”
Chiều hôm gặp gọi là “bạn học cũ” của Tạ Tri Thừa – một gã ông thấp bé dáng vẻ bủn xỉn kín mít trong bộ đồ đen
Vừa liếc trái liếc đó rút … một tờ hóa đơn taxi
“ để gặp cô taxi đấy Hết mươi đồng Cô chắc chắn sẽ chứ”
Tôi bật :
“”
Mặt lập tức đanh giọng cay cú:
“Biết ngay mà mấy các đều như chất đống cũng san sẻ cho nghèo một xu Nói Tạ Tri Thừa thế cũng sai…”
Tôi nheo mắt:
“Giết là phạm pháp Cậu cũng định đồng phạm ”
Gã im lặng cổ họng khô khốc nuốt nước bọt ực một khẽ nhún vai:
“… Tôi chỉ… lỡ lời thôi…”
Sau một hồi quanh co khẽ thì thào:
“Buổi tiệc tới nguy hiểm lắm Họ thích mấy cô gái xinh như cô đấu trường thả báo tụi cô vật lộn Cả đám chỉ sống sót một Cô tụi nó … Đừng nữa…”
Tôi gật đầu nhạt ném cho một tờ mệnh giá 100
“ tip Cảm ơn thông tin”
Tờ gió thổi bay luống cuống cúi xuống nhặt
Rồi ngẩng đầu thì thầm:
“Con báo đó ghét màu đỏ Nếu cô mặc đồ đỏ khi trốn kỹ một chút là nó chú ý sẽ sống sót…”
Tôi đáp chỉ vẫy chào bước xe
Trong chiếc xe bảo mẫu đón hai trợ riêng đang chỉnh trang tóc tai mang trà và nước đến tận
Từ xa “Tiểu ” đó há hốc miệng lẩm bẩm đó trong họng
Tôi đã để sẵn thiết ghi âm gầm bàn khi nãy – âm thanh truyền rõ ràng:
“Dựa mà nó sống như công chúa còn bọn cúi đầu khom lưng sống nhờ sự bố thí của đám như nó công bằng Tạ Tri Thừa đúng – lũ con gái nhà đó đúng là *** đáng chết”
“Chết sạch cho ”
Tôi lập tức gửi đoạn ghi âm cho vệ sĩ
phút Tiểu kéo khỏi khuôn viên đến mức mặt mũi bê bết máu vứt luôn một bãi rác biệt lập – nơi xa đến mức chỉ bộ tiếng đường lớn
Chắc biết cũng chỉ là con nuôi
Lớn trong cô nhi viện
Xuất phát điểm… chẳng khác
ai “trời sinh số”
Nếu nhún nhường ghen tị hèn mạt như thì đã thể trở thành thừa kế trong gia đình
Buổi tiệc tới – là vòng quyết định
Ai là con mồi ai là cầm súng… đến đó sẽ rõ