Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VUG6RzNS9

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Phải miêu tả chính xác là: Linh hồn đã lìa khỏi xác, thân xác của Đường này còn là một vỏ rỗng đứng cửa, vẫn giơ banner ngu ngốc đó.
Chu đang đứng ngay tôi.
Không phải trong tivi, không phải qua màn hình điện thoại.
Là người thật.
Anh cao trong tivi, nét lập thể trong tivi, và… đẹp trai trong tivi.
Nhận thức đó xẹt qua não tôi khoảng 0,3 giây, rồi ngay lập tức bị cảm giác nhục nhã ê chề nhấn chìm.
Tôi giấu vụt banner ra sau lưng.
Anh hành động đó của tôi, khóe miệng khẽ giật giật.
Không phải cười.
Là đang nhịn cười.
Tôi tự véo một vào đùi non của .
Đau.
Không phải mơ.
“Anh,” Cổ họng tôi khô khốc, “Sao anh lại —”
“Tôi nhờ người tra địa của .” Anh nói rất bình thản, “Vào trong nói chuyện được không?”
Phản ứng đầu tiên của tôi là chối.
Phản ứng thứ hai của tôi là, nếu tôi chối, anh ấy sẽ nghĩ ?
Có khi nào nghĩ là tôi có tật giật không?
Nhưng mà tôi có tật giật thật mà —
Não tôi vận hành 8 luồng suy nghĩ , lộn xộn như một nồi cháo heo, chân cứng đờ, ngơ ngác trọn vẹn 5 giây.
Cuối tôi lùi sang một bên, nhường đường cho anh.
Anh bước vào.
Tôi đi theo sau, tiện nhét lẹ banner vào tủ giày huyền quan.
Anh đi vào , đứng lại.
Rồi anh nhìn .
vừa bú sữa xong, được tôi đặt nằm trong cũi, ngủ tướng dang dang chân, trông thoải mái không chịu nổi.
Chu đứng cạnh cũi, nhìn gương nhỏ nhắn đang say giấc kia.
Anh im lặng rất lâu.
Lâu đến mức lưng tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Sau đó anh quay đầu lại, nhìn tôi.
“Thằng tên ?”
“ .”
“Được bao nhiêu tháng rồi?”
“Vừa tròn tháng.”
Anh “ừ” một tiếng, ánh mắt lại rơi xuống đứa , lông mày hơi cau lại nhè nhẹ.
Tim tôi đập nhanh như đánh trống, nhưng lại không phải nói .
Chẳng lẽ lại mở miệng hỏi thẳng: Anh có khả năng là bố nó không?
Câu này nói ra chính tôi còn hoang đường.
Cuối vẫn là Chu lên tiếng .
“Chín tháng ,” Giọng anh rất vững, như thể đã suy nghĩ rất lâu mới hỏi, “Có một rượu. Một .”
Tim tôi khựng lại.
“Tôi không hiểu anh đang nói .”
“ hiểu mà.”
Giọng điệu anh nói câu này không hề có ý ép cung, là trần thuật, bình tĩnh đến mức kỳ lạ.
Ngón tôi lén lút siết chặt.
“ đó là một tối thứ Sáu,” Anh nói tiếp, “ trong một sạn . mua ba lon, hết hai lon. Rồi đến đứt phim.”
Não tôi đột nhiên trống rỗng.
Sao anh ấy chi tiết ba lon ?
Chuyện này tôi chưa từng kể với ai.
Bởi vì đó tôi ký ức mơ hồ, tỉnh dậy cứ có cảm giác bỏ sót chi tiết nào đó, nhưng sau khi thử thai thì mọi sự chú ý của tôi đổ dồn vào đứa , chưa bao giờ tôi nghiêm túc nhớ lại hôm ấy.
Nhưng anh ấy ba lon .
Anh ấy tôi một .
Anh ấy đó là một tối thứ Sáu.
Một cảm giác ớn lạnh lòng bàn chân bò lên khắp toàn thân tôi.
“Anh,” Giọng tôi hơi run, “ đó anh cũng sạn ấy?”
Chu nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tôi sạn đó.”
“ đó sau tiệc mừng công, tôi say, trợ lý đưa tôi về sạn, rồi cậu ta bị gọi đi xử lý việc khác nên đi .” Giọng anh vẫn đều đều, “Tôi nhớ tôi đã vào , rồi sau đó không nhớ nữa. Hôm sau tỉnh dậy, trong có một vỏ rỗng. Không phải nhãn hiệu tôi hay .”
Căn tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi.
Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.
Hai người thực hiện một cuộc đối thoại không lời mang lượng thông tin cực lớn.
Đúng đó, cựa quậy, bàn nhỏ vung lên, lật người.
Tôi và Chu đồng thời cúi xuống nhìn thằng .
Và đồng thời chìm vào im lặng.
Bởi vì động tác đó, khiến khuôn nhỏ nhắn của lộ ra rõ ràng trong tầm mắt.
Đôi mắt ấy, sống mũi ấy.
Mẹ tôi nói, càng nhìn càng không bình thường.
Giờ thì tôi đã hiểu vì sao rồi.
“Xét nghiệm ADN mất bao lâu?” Chu đột nhiên hỏi.
Sợi dây thần kinh cuối trong não tôi, đứt phựt.
***