Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

 “ lẽ anh còn giam giữ người khác?”

Anh bất lực mím môi.

“Vậy nên…”

“Chỉ chuyện này.”

“Nên lúc anh gặp tai nạn xe.”

“Em mới bất chấp tất trốn sang đây để tránh anh?”

“Đừng như tôi có lỗi anh.”

“Tôi không chạy.”

lẽ chờ anh hành hạ đến chết ?”

“Đống đồ không của anh.”

“Là của một người bạn làm nghề này.”

vài lý do bất đắc dĩ nên tạm thời gửi nhờ trong tầng hầm.”

“Anh không em.”

“Là sợ em suy nghĩ lung tung.”

định lừa tôi ?”

“Anh nghĩ tôi sẽ tin à?”

Anh mở đoạn ghi chép trò chuyện.

Đưa điện thoại cho tôi.

Xem xong.

Tôi im lặng vài giây.

“Cho dù chuyện này là tôi hiểu lầm anh.”

“Vậy còn chuyện anh hạn chế tự do của tôi.”

“Cho vệ sĩ theo dõi tôi.”

“Còn đeo vòng khóa chân cho tôi.”

“Những chuyện cũng là tôi hiểu lầm anh ?”

“Anh thừa nhận.”

“Cách làm là sai.”

“Nhưng anh không hoàn toàn giám sát em.”

“Anh…”

Tôi gắt lên.

“Tôi không nghe anh ngụy biện.”

Anh lập tức im lặng.

Cúi đầu.

Một người đàn ông gần mét chín.

Lúc này giống hệt một đứa trẻ làm sai.

“Là anh sai.”

“Anh tâm lý mình có vấn đề.”

“Nên khoảng thời gian này.”

“Anh vẫn luôn gặp bác sĩ tâm lý.”

“Tích cực phối hợp điều trị.”

“Hạ Hạ.”

“Anh đã khá nhiều .”

“Khoảng thời gian vừa qua.”

cạnh nhau.”

em cũng nhận ?”

“Em có cho anh thêm một cơ hội không?”

“Coi như thương hại anh.”

Tôi quay mặt .

Không trả lời.

Anh tiếp tục .

“Còn chuyện vé máy bay.”

“Đúng là anh đặt.”

“Nhưng Hiểu Hiểu sắp kết .”

“Cái gì?”

“Hiểu Hiểu sắp kết ?”

“Tại tôi không ?”

là anh…”

Anh vội vàng cắt ngang.

“Không liên quan đến anh.”

“Là cô ấy không .”

“Cô ấy bảo chỉ là nhân thương mại.”

“Không chuyện gì lớn.”

“Cô ấy bảo anh đưa em về.”

“Đến dự tiệc cưới là được.”

Quả đúng là phong cách của bạn thân.

Sau này.

Tôi từng hỏi Cảnh .

anh đã thả cậu bao bạn thân nuôi dưới tầng hầm hay không.

Anh phủ nhận.

15

Đám cưới của bạn thân vô cùng xa hoa.

Tiền sính lễ cộng của hồi môn.

Nhiều đến mức tính không xuể.

Đến lúc đốt vàng mã vào Tết Thanh Minh.

Tôi cũng dám đốt mạnh tay như vậy.

Lâm Hiểu Sương cũng đến.

Lúc tôi mới .

Chuyện cô liên Cảnh đều là giả.

Tất chỉ để khiến tôi buông lỏng cảnh giác.

“Có những thứ.”

“Có cố gắng cũng vô ích.”

“Đừng tưởng Cảnh thích cô.”

cho rằng mình giỏi tôi.”

“Ngay từ khi sinh .”

“Tôi đã cao quý .”

“Người đàn ông sau này tôi cưới.”

“Chắc chắn cũng giỏi người đàn ông của cô gấp một trăm lần.”

Tôi lười tranh cãi .

Ánh mắt chỉ hướng về cô bạn thân xinh đẹp của mình.

Đám cưới diễn hoàn mỹ.

Chú rể còn đẹp cậu bao bạn thân từng nuôi dưới tầng hầm.

Thế nhưng bạn thân hề để tâm.

“Đẹp có ích gì?”

“Người đâu có thích tớ.”

“Bọn tớ chỉ là nhân thương mại.”

“Không có tình yêu.”

“Chỉ có lợi ích.”

Tôi im lặng một lát.

“Thế hai người có nhau không?”

“Chuyện này chưa bàn.”

“Tối nay về tớ hỏi thử nhé?”

“Được.”

Hai chúng tôi đang trò chuyện vui vẻ.

có người xông vào phòng trang điểm.

Tôi hơi bất ngờ.

Không ngờ là cậu bao bạn thân từng nuôi.

Anh quỳ xuống đất.

Khổ sở van xin.

“Hiểu Hiểu.”

“Anh hối hận .”

“Anh yêu em.”

“Em có cho anh thêm một cơ hội không?”

“Anh bằng lòng sống trong tầng hầm.”

“Dù chỉ thân phận người thứ ba.”

Bạn thân nghe xong.

Không hề dao động.

Cô ấy giơ tay tát thẳng vào mặt anh .

“Cút .”

“Anh tưởng chỗ tôi là trại cứu trợ chắc?”

.”

chạy chạy.”

thật cho anh .”

“Bà đây chán anh từ lâu .”

“Anh thật sự tưởng tôi thích anh chắc?”

Mắng hay quá!

Tôi không nhịn được vỗ tay tán thưởng.

Buổi tối.

Lần nữa bước vào biệt thự của Cảnh .

Thế tôi không còn cảm thấy bài xích.

Nghĩ kỹ .

nơi .

Ngoài việc ngày ăn không ngồi .

Tôi thật sự chưa từng chịu khổ.

Đến nho cũng có người bóc vỏ sẵn.

Còn thoải mái cuộc sống nước ngoài nhiều.

Khoảng thời gian bị Cảnh nuôi nhốt.

Thật tôi vẫn có tự do ngoài.

Chỉ là phía sau luôn có vệ sĩ theo.

Cảnh không dám ngẩng đầu.

Khẽ giải thích.

“Anh có nhiều kẻ thù.”

“Cho vệ sĩ theo em.”

“Là để bảo vệ an toàn cho em.”

“Anh không ngụy biện.”

“Anh chỉ hy vọng…”

“Em có cho anh một cơ hội.”

Tôi ngả phịch xuống sofa.

“Xem biểu hiện của anh đã.”

“Bây giờ chân tôi mỏi .”

Anh lập tức ngồi xổm xuống.

Nhẹ nhàng bóp chân cho tôi.

Thế nhưng.

Tôi vẫn chưa định tha thứ cho anh.

Tôi chỉ hành hạ anh.

Cho đến ngày anh chán ghét tôi mới thôi.

【Hết】

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn