Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hóa ra không phải không biết.
Hóa ra trong gia đình này từng có người nhìn thấy sự vất vả của cô.
Chỉ là khi người ấy qua đời, chút công bằng lại cho cô bị người ta giấu đi.
Cô lưu liệu rồi gửi cho luật sư Thẩm.
Phòng khách sạn yên tĩnh hoàn toàn.
Đường Tri Hạ ngồi bàn, đọc đi đọc lại nháp của Đường.
Một giờ sáng, cô được cuộc gọi số lạ.
Đầu dây bên kia là một người phụ nữ.
“Xin cô có phải Đường Tri Hạ không?”
Đường Tri Hạ nói: “Là tôi.”
Đối phương hạ giọng.
“Tôi là kế toán cũ của công Phan Quốc Cường.”
“Tôi vừa nhìn thấy chuyện nhà cô trong nhóm.”
“ thỏa thuận về căn nhà năm là do tôi in.”
Hơi thở Đường Tri Hạ ngừng lại trong thoáng chốc.
Người phụ nữ nói : “Tôi vẫn giữ một quét.”
“Nhưng cô phải cẩn thận.”
“Tối nay Phan Quốc Cường cho người quay lại công xóa hồ sơ cũ.”
15
Đường Tri Hạ lập tức ngồi thẳng dậy.
“Bây giờ có tiện nói chuyện không?”
Phía người phụ nữ rất yên tĩnh, dường đang ở cầu thang.
“Tiện, nhưng không có nhiều thời gian.”
“Tôi tên Tạ Vân, đây làm kế toán sáu năm tại công Phan Quốc Cường.”
“ thỏa thuận bảy năm do chính Phan Quốc Cường đưa cho tôi, bảo tôi mẫu của công in.”
Đường Tri Hạ : “Tại sao bây giờ lại liên hệ tôi?”
Tạ Vân im lặng vài giây.
“Bởi vì tôi từng bị ta hại.”
“Khi tôi nghỉ việc, ta giữ lại ba tháng lương của tôi.”
“Tôi đi hòa giải lao động, ta bảng chấm công giả ép tôi.”
“Tôi không xen chuyện nhà cô, nhưng tôi không nhìn ta tục thủ đoạn tương tự hại người.”
Đường Tri Hạ siết chặt điện thoại.
“ quét vẫn trong tay sao?”
Tạ Vân nói: “.”
“Năm tôi có thói quen lưu một sao của những liệu mình xử lý.”
“Mã ở góc dưới bên phải thỏa thuận là mã nội bộ của công .”
“Trong hồ sơ lập liệu tương ứng mã , phần ghi chú viết là Tuyên góp vốn mua nhà của gia đình Phan Mỹ Quyên.”
Đường Tri Hạ nhắm mắt lại.
“ có gửi cho tôi không?”
Tạ Vân nói: “Được.”
“Nhưng tốt nhất cô nên luật sư .”
“Tôi sợ Phan Quốc Cường quay lại cắn tôi vì làm lộ liệu công .”
Đường Tri Hạ lập tức gửi địa chỉ email thông tin liên lạc của luật sư Thẩm.
được xong, Tạ Vân lại nói thêm một câu.
“ một chuyện nữa.”
“Hai trăm nghìn tệ mẹ cô cho Phan Quốc Cường bảy năm không phải tiền cho vay.”
“ khi khoản tiền khoản công , ngay trong ngày được chia thành vài khoản đi.”
“Trong một trăm năm mươi nghìn tệ trả nợ cá nhân của Phan Quốc Cường.”
“Năm mươi nghìn lại được một khoản mang họ Khương.”
Đường Tri Hạ nhíu mày.
“Họ Khương?”
Tạ Vân nói: “Đúng.”
“Tôi không nhớ đầy đủ tên cụ .”
“Nhưng tôi nhớ người về dường có quan hệ gia đình em dâu cô.”
Trong đầu Đường Tri Hạ hiện lên Khương Lệ Na.
Cô bỗng nhớ lần đầu Khương Lệ Na đến nhà, Phan Mỹ Quyên nhiệt tình cô ta một cách đặc biệt.
Sự nhiệt tình ấy không giống lần đầu gặp con dâu tương lai.
Mà giống nợ người ta một món ân tình lâu.
Đường Tri Hạ : “ có lịch sử khoản không?”
Tạ Vân nói: “Tôi chỉ có ảnh chụp sổ sách năm .”
“Sao kê gốc phải ngân hàng điều tra.”
“Nhưng ảnh chụp đủ luật sư lần theo.”
Đường Tri Hạ nói: “Cảm ơn .”
Tạ Vân cười khổ.
“Không cần cảm ơn.”
“Nếu cô thật sự có kéo Phan Quốc Cường xuống, coi thay tôi trút được cơn giận.”
khi cuộc gọi kết thúc, luật sư Thẩm nhanh chóng gọi tới.
“Tạ Vân liên hệ tôi.”
“ quét cô ấy cung cấp rất có giá trị.”
“Nếu có chứng minh thỏa thuận được soạn sẵn lúc ký có hành vi dẫn dắt sai lệch, nhánh tranh chấp căn nhà của cô sẽ có điểm đột phá.”
Đường Tri Hạ : “ khoản năm mươi nghìn tệ?”
Luật sư Thẩm nói: “Tôi thấy.”
“Người tên Khương Hải Sinh.”
“Tôi đang điều tra quan hệ giữa ta Khương Lệ Na.”
Trong lòng Đường Tri Hạ có đáp án.
của Khương Lệ Na tên Khương Hải Sinh.
Cô tựa lưng ghế, bỗng cảm thấy tất cả giống một tấm lưới được dệt sẵn lâu.
Bảy năm , mẹ tiền cứu mạng của cho cậu.
Cậu nó lấp khoản nợ của mình.
Một phần trong lại chảy sang nhà họ Khương.
Vài năm , Khương Lệ Na gả nhà họ Đường.
Cô ta mang thai, kén chọn, đòi , ngồi chỗ của cô rồi nhốt cô ngoài bếp.
Tất cả mọi người đều nói là trùng hợp.
Nhưng trùng hợp quá nhiều thì không là trùng hợp.
Sáng hôm , Đường Tri Hạ luật sư Thẩm gặp lại.
Luật sư Thẩm trải liệu ra.
“Bây giờ có ba hướng.”
“Thứ nhất, khoản vay tiền trả góp xe của Đường Khải Minh có trực đòi hoàn trả.”
“Thứ hai, khoản góp vốn bất động sản hiệu lực thỏa thuận phải giải quyết bằng vụ kiện dân sự.”
“Thứ ba, chữ ký điện tử hồ sơ thẩm định sơ bộ thế chấp liên quan đến mạo danh, chúng ta tục thúc đẩy cảnh sát điều tra.”
Đường Tri Hạ gật đầu.
“ năm mươi nghìn tệ của Khương Hải Sinh.”
Luật sư Thẩm nói: “Tạm thời chưa kết luận về hướng này.”
“Nhưng có làm điều tra bối cảnh.”
“Nếu chứng minh được nhà họ Khương lâu có quan hệ chính Phan Quốc Cường, động cơ một số hành vi về của em dâu cô sẽ không đơn giản.”
Ánh mắt Đường Tri Hạ lạnh xuống.
“Cô ta không chỉ một trung tâm ở cữ.”
Luật sư Thẩm nhìn cô.
“Cô nghi ngờ điều gì?”
Đường Tri Hạ nói: “Cô ta tôi tục nuôi họ.”
“ tôi vĩnh viễn không có tư cách đến căn nhà.”
Luật sư Thẩm không phủ .
“ bây giờ, cô cố gắng đừng gặp riêng họ.”
“Mọi trao đổi đều phải lưu lại dấu vết.”
“Nếu họ lại đến công hoặc khách sạn, hãy báo cảnh sát ngay.”
Đường Tri Hạ nói: “Tôi biết.”
Buổi chiều, thư luật sư được nâng thành thông báo chính thức chuẩn bị khởi kiện.
khi Đường Khải Minh được, điện thoại gần bị anh ta gọi đến nổ máy.
Đường Tri Hạ không nghe một cuộc nào.