Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 19

Phan thấp giọng mắng.

“Câm miệng!”

ngẩng đầu.

“Ép xuống là có ý gì?”

Đến lúc này Đường mới phản ứng lại, sắc mặt tức trắng bệch.

“Tôi không có ý đó.”

Đường Tri Hạ nhìn anh ta.

“Em đương nhiên có ý đó.”

“Mọi người chưa bao nói lý.”

“Mọi người tìm thứ mới để ép tôi.”

Đường cuống lên.

“Chị, em nghe nói.”

“Em không biết bản ghi âm là giả.”

Khương Hải Sinh tức đập bàn.

“Ai nói là giả?”

“Đó chính là giọng bố cô!”

Luật bình tĩnh lên tiếng.

“Giọng nói có thể là thật.”

“Nội dung có thể bị cắt.”

“Chúng tôi đã đề nghị giám định âm thanh.”

“Đồng thời, sổ đăng ký bệnh viện có thể chứng ông đã tiếp xúc với bệnh nhân trong đêm đó.”

“Nếu ông không thể giải thích nguồn gốc và quá trình cắt ghép bản ghi âm, sẽ tiếp tục điều tra.”

Trán Khương Hải Sinh rịn mồ hôi.

Lần đầu tiên ông ta không tức phản bác.

Phan thấy tình hình không ổn, quay người định đi.

chặn ông ta lại.

“Phan , ông cần bổ sung lời khai về văn bản chữ ký điện tử và mã số thỏa thuận năm đó.”

Sắc mặt Phan xanh mét.

“Công ty tôi có nhiều tài liệu như vậy, tôi không thể nhớ từng cái.”

Luật đưa bản sao hồ sơ tài liệu do Tạ Vân cung cấp sang.

“Vậy bản này?”

“Người là Tạ Vân.”

“Người duyệt là Phan .”

“Ghi chú tài liệu: Tuyên bố góp vốn mua gia đình Phan Quyên.”

Khóe miệng Phan giật lên.

Đường hoàn toàn hoảng hốt.

“Cậu, chẳng cậu nói bản thỏa thuận đó do văn phòng bán cung cấp sao?”

Không ai lời anh ta.

Sự im lặng chính là câu lời rõ ràng nhất.

Đường Tri Hạ bỗng cảm thấy vô cùng châm biếm.

Những người này hợp sức đẩy cô đến hôm nay.

khi thật sự bị hỏi đến chứng cứ, người rối loạn đầu tiên chính là .

Khi bổ sung xong lời khai đã gần nửa đêm.

Luật tiễn Đường Tri Hạ ra cửa.

“Những thứ hôm nay rất hữu ích.”

“Vụ kiện dân sự có thể hồ sơ ngay.”

“Phía chữ ký điện tử, khả năng cao sẽ tiếp tục điều tra sâu.”

Đường Tri Hạ gật đầu.

“Tôi công khai bản nháp bố cho hàng xem.”

Luật nói: “Được, chú ý cách diễn đạt.”

đăng sự thật, không mắng người.”

Sau khi trở về khách sạn, Đường Tri Hạ gửi bản sao bản nháp, sổ đăng ký bệnh viện và giấy tiếp nhận giám định âm thanh vào nhóm gia đình.

viết một câu.

khi qua đời, bố tôi liên hệ với tôi, có người đã ngăn cản.”

Cả nhóm im lặng tròn năm phút.

Người đầu tiên lời là bác gái.

“Tri Hạ, chuyện này nhất định điều tra rõ.”

Ngay sau đó, chú hai gửi một câu.

“Nếu bố con thật sự để lại những lời này thì bọn quá không con người.”

Đường không xuất hiện.

Phan Quyên không xuất hiện.

lúc hai mười bảy phút sáng, Đường Tri Hạ nhận được một tin nhắn từ số lạ.

biết rốt cuộc bố cô đã nói gì cuối cùng, chín sáng mai đến tầng căn .”

19

Đường Tri Hạ nhìn tin nhắn ấy rồi ngồi rất lâu.

Tầng căn .

Đó là nơi bố Đường thường đến nhất khi sống.

Khu đã , tầng ẩm thấp, ông vẫn luôn đó sửa đài , sắp xếp báo và cất vali thời đại học cho cô.

Sau khi bố Đường qua đời, Phan Quyên nói tầng quá xui xẻo rồi cất chìa khóa đi.

Suốt bảy năm, Đường Tri Hạ chưa từng bước vào đó lần nào nữa.

Bây bỗng có người bảo cô đến đó.

Lại nhắc đúng lời cuối cùng bố.

Cô không lời tin nhắn.

Cô chụp màn hình số điện thoại rồi gửi cho luật .

Luật nhanh chóng lời.

“Đừng đi một mình.”

“Nguồn tin nhắn không rõ, có thể là cái bẫy dành cho cô.”

Đường Tri Hạ lời.

“Tôi biết.”

Cô lại chuyển tin nhắn cho phụ trách lấy lời khai.

Đối phương lời.

“Nếu liên quan đến chứng cứ quan trọng, chúng tôi có thể bố trí người gần đó.”

Đường Tri Hạ nhìn màn hình, lòng từng chút một ổn định.

Cô sẽ không giống đây, một mình lao vào cái vòng đã sắp đặt.

Tám rưỡi sáng hôm sau, Đường Tri Hạ đến cổng khu .

Luật ngồi bên cạnh cô.

Xe đỗ bên kia đường, không đến gần.

Khu vẫn giống bảy năm .

cửa cầu thang dán một chữ Phúc đã phai màu, tường bong một mảng, trong bồn hoa chất tuyết chưa tan hết.

Đường Tri Hạ đứng cửa đơn nguyên, bỗng nhớ đây mỗi khi bố tan ca đêm trở về, ông luôn mang cho cô một túi sữa đậu nành nóng đây.

Khi ấy Đường nhỏ, Phan Quyên luôn nói con trai kén ăn.

bố lại lén mua thêm cho Đường Tri Hạ một chiếc bánh đường.

Ông nói: “Tri Hạ học hành vất vả, ăn cho tử tế.”

Cô tưởng những chi tiết ấy đã bị thời gian mài mòn từ lâu.

Hóa ra là bị cô ép sâu trong lòng, không dám lật lại.

Lối vào tầng rất tối.

Bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy hai lần mới sáng.

Đường Tri Hạ vừa bước xuống bậc thang đã nhìn thấy một người đứng cuối hành lang.

Không Phan Quyên.

không Đường .

Mà là Khương Lệ Na.

Cô ta mặc áo phao rộng, sắc mặt trắng bệch, trong tay siết một chùm chìa khóa.

Đường Tri Hạ dừng bước.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.