Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a9B2Ydv

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

còn vẻ khiếp sợ, tức giận và cả một tia hoảng loạn vì bị đánh trúng điểm yếu.

Ba cậu bé hoàn toàn không hiểu chuyện.

Cố Tử Hiên lớn tiếng hỏi:

“Ba ơi, con hoang là gì vậy?”

Cố Đình Sâm không trả lời.

Ánh mắt anh khóa chặt tôi, như thể đây là lần tiên thật sự thấy tôi.

“Diệp… Thanh… Uyển.”

Anh nghiến răng ken két.

Từng chữ như bị ép từ kẽ răng.

đang gì không?”

Đương nhiên là tôi .

Câu ấy.

Là cái giá tôi phải trả bằng năm năm tuổi xuân, vô số nước mắt và tự trọng gần như bị nghiền nát mới đổi được.

Cũng là chiếc rìu duy nhất tôi chém vỡ chiếc lồng son , đưa bản thân và Noãn Noãn bước ngoài.

gì, trong Tổng giám đốc Cố hiểu rõ hơn ai hết.”

Tôi thẳng mắt anh, không hề lùi bước.

“Cả Vy Vy… cũng nên hiểu rất rõ.”

Lời vừa dứt khỏi miệng, ba chữ “ Vy Vy” khiến nắm Cố Đình Sâm lập tức siết chặt, gân xanh trên mu bàn nổi lên cuồn cuộn.

lúc đó, bóng người vẫn luôn nấp ở góc cầu thang tầng hai nghe lén dường như khẽ chao đảo.

Đó là “bác sĩ gia đình” của họ Cố, Vy Vy.

Cũng là ruột trên phương diện sinh học của ba cậu bé kia.

Năm thứ hai sau tôi kết hôn, Cố Đình Sâm lý do ta sức khỏe không tốt, cần điều dưỡng lâu dài, đường hoàng đón ta .

Ở một lần, suốt bốn năm.

Cũng chính là người phụ nữ lúc cũng dịu dàng nhỏ nhẹ, thấu tình đạt lý.

Mỗi lần tôi bị chồng gây khó dễ, bị ba “đứa con” chọc cho phát khóc, ta đều xuất hiện đúng lúc “an ủi” tôi.

Là người mãi đến nửa năm trước, tôi vẫn thật ơn, còn ngỡ trong căn biệt thự lạnh lẽo cuối cũng có được một chút hơi ấm.

Thật nực cười bao.

“Im miệng!”

Cố Đình Sâm đột ngột đứng bật dậy, thân hình cao lớn phủ xuống một bóng đen đầy áp bức.

“Diệp Thanh Uyển, tôi cảnh cáo . Không có chứng cứ thì đừng ăn bừa bãi! Đây là vu khống! Muốn nhiều tiền hơn phải không? giá đi, rồi mang theo cái con bé câm như hến sinh cút!”

Anh thẳng Noãn Noãn, sự chán ghét trong mắt chẳng hề che giấu.

Noãn Noãn lại run lên.

Bàn nhỏ siết chặt ngón trỏ của tôi.

Sự run rẩy rất khẽ ấy.

ngón lạnh buốt ấy.

Giống như ngọn lửa cuối .

Thiêu rụi hoàn toàn chút lưu luyến nực cười cuối còn sót lại trong tôi dành cho cuộc hôn nhân và người đàn ông .

“Chứng cứ sao?”

Tôi chậm rãi đứng lên, kéo Noãn Noãn phía sau , khẽ mỉm cười.

“Cố Đình Sâm, bản báo cáo giám định ADN cất trong ngăn bí mật của ngăn kéo tiên bên trái phòng làm việc của anh, có cần tôi đọc luôn kết luận ở trang cuối ngay trước bọn trẻ không?”

“Có cần tôi nhắc anh rằng, bản báo cáo ấy được làm từ bốn năm trước, Tử Duệ vừa đầy tháng không?”

“Có cần tôi cho anh , suốt bốn năm nay, tôi cầm bản báo cáo ấy, ngu ngốc thay anh và người phụ nữ anh yêu nuôi lớn ba đứa con của hai người không?”

Giọng tôi bình thản.

Không hề gợn sóng.

đơn giản là đang kể lại sự thật.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy còn mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng gào khóc điên loạn .

Sắc Cố Đình Sâm lập tức trắng bệch.

Gương anh tuấn vốn luôn bình tĩnh, điềm nhiên, như nắm mọi thứ trong bàn , lần tiên xuất hiện vết rạn.

còn lại vẻ chật vật và hoảng loạn của kẻ có âm mưu bị vạch trần.

dám lén xem tài liệu của tôi sao?!”

Anh cố dùng cơn giận che giấu sự chột dạ.

“So với việc hai người ở bên nhau ngay tôi còn đang mang thai, còn bắt tôi nuôi con hoang của hai người, thì tôi xem tài liệu của anh đáng là gì?”

Tôi hỏi ngược lại.

Nơi đau nhất trong tim từ lâu tê dại.

“Cố Đình Sâm, suốt năm năm qua, tôi như một trò cười, xoay quanh ba đứa trẻ chẳng có giọt máu của , anh thấy vui lắm đúng không?”

tôi vì chúng bỏ bê Noãn Noãn, con bé lớn lên trong căn như một người vô hình, anh rất đắc ý phải không?”

tôi như một con trâu già, vì họ Cố quần quật làm lụng, hầu hạ người khó tính của anh, đối phó với đám họ hàng phiền phức, lo liệu mọi mối quan hệ, trong hai người đứng sau lưng cười nhạo bà Cố danh chính ngôn thuận ngu như lợn… cảm giác rất có thành tựu đúng không?”

Từng câu chất vấn liên tiếp của tôi nện xuống phòng khách xa hoa nhưng trống trải.

Cố Đình Sâm hoàn toàn cứng họng.

Bóng người ở góc cầu thang tầng hai cũng vội vàng biến mất.

hốc mắt tôi…

Lại khô khốc đến mức chẳng rơi nổi một giọt nước mắt.

Thì .

trái tim chết hẳn.

Con người thật sự không còn khóc.

Dường như ba cậu bé cũng nhận bầu không khí không ổn.

Cố Tử Hiên chạy tới, theo thói quen giơ chân định đá tôi.

“Đồ đàn bà xấu xa! Mày dám mắng ba tao! Tao bảo bà nội đánh mày!”

Nếu là trước đây.

Tôi né tránh.

nhẫn nhịn.

Rồi còn ôm thằng bé , nhẹ nhàng giảng đạo lý.

Nhưng bây giờ.

Tôi nghiêng người tránh khỏi cú đá ấy.

Cố Tử Hiên đá hụt.

Suýt nữa thì ngã.

Thằng bé ngơ ngác tôi, dường như không hiểu nổi vì sao “quả hồng mềm” như tôi hôm nay lại dám tránh.

“Cố Đình Sâm.”

Tôi không đứa trẻ bị nuông chiều đến hư hỏng ấy nữa.

Ánh mắt lại rơi lên gương chồng cũ.

“Đơn ly hôn ký. Giấy chứng nhận ly hôn cũng nhận.”

“Về pháp luật, tôi và anh, cũng như họ Cố, từ nay không còn bất kỳ quan hệ .”

“Giờ đây, tôi muốn đưa con gái tôi, Diệp Noãn Noãn, rời khỏi nơi .”

“Còn ba đứa con trai của anh…”

Tôi dừng lại giây lát.

Ánh mắt lướt qua ba gương non nớt, có đứa phẫn nộ, có đứa ngơ ngác.

Trong người chúng chảy dòng máu của Cố Đình Sâm và Vy Vy.

Nhưng lại mất năm năm đẹp nhất của cuộc đời tôi.

“Trả về đúng chủ.”

“Cứ lại cho anh và bác sĩ Vy Vy.”

“Chúc gia đình năm người của hai người sớm được đoàn tụ viên mãn.”

xong.

Tôi không buồn quan tâm Cố Đình Sâm phản ứng thế .

Không ý ba “đứa con” đang gào khóc.

Cũng chẳng bận tâm người trên tầng hai có ngất xỉu hay không.

Tôi xoay người.

Cúi xuống.

Dốc hết sức lực, nở với con gái luôn rụt rè của nụ cười tiên trong suốt năm năm qua.

Một nụ cười thật sự nhẹ nhõm.

Thật sự dịu dàng.

“Noãn Noãn.”

đưa con về .”

“Về ngôi thật sự của hai con .”

Noãn Noãn ngẩng khuôn nhỏ lên.

Đôi mắt to tròn ngập tràn sự mờ mịt.

một tia sáng mong manh của niềm tin không dám tin là thật.

Con bé do dự đưa bàn còn lại lên.

Khẽ chạm má tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.