Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta hất tay đẩy đũa hắn ra:
“Không cần, ta chẳng cả.”
Hắn như gặp phải vấn đề nan giải, kiên nhẫn :
“Hay là mãi cũng chán, đổi món khác?”
Ta chẳng buồn đáp, lạnh nhạt nói:
“Ta
bị ngươi phiền đến chẳng buồn , ngươi vừa rốt cuộc có ý ?”
Hắn ngừng lại một chút:
“Thật nghe à?”
Ta gật đầu.
Trong đầu mơ hồ có một suy đoán khó tin.
Tiêu Chấp nhìn ta chằm chằm hai nhịp,
, như để khẳng định ta đang nghĩ, hắn hiếm khi cất giọng bất lực:
“Ninh
Âm, chân lưng, dỗ dỗ ngủ, sóc hầu hạ…
Theo
, đó có phải điều mà kẻ đối đầu sẽ không?”
12
Đầu óc ta trong thoáng chốc như ngừng hoạt động.
Rõ ràng từng chữ hiểu, sao ghép lại câu thì ta lại mơ hồ chẳng nghe nổi nghĩa là ?
Giá
mà có ai phiên dịch “tiếng người sang tiếng người” hộ một lượt thì hay biết mấy.
Tiêu Chấp cứ lặng lẽ chờ đợi đáp án ta, trong ánh lên cảm xúc ta chẳng thể đoán nổi.
Bỗng
dưng ta hoảng loạn, vội vàng cầm đũa lên, giả vờ cúi đầu cơm:
“Đồ nguội mất, nhanh lên thôi.”
Tiêu
Chấp hình như sớm đoán được phản ứng ta, cũng không nói nữa, lặng lẽ ngồi cạnh, ta yên lặng dùng bữa.
Mãi
đến tối, hai chúng ta ngầm hiểu mà không ai nhắc lại ban ngày.
Đợi
hắn bóp cho ta như thường lệ xong, lần này hiếm hoi ta vẫn chưa ngủ, nhưng lại chẳng mở đối diện với hắn, đành giả vờ nhắm ngủ.
Trong phòng lặng mấy nhịp, một bàn tay ấm áp nhàng che lên hàng mi đang run rẩy ta.
“ này, không cần phải cảm gánh nặng trong lòng, ta cũng sẽ không ép buộc đâu.”
“Ninh
Âm, cứ theo ý là được… Ta ra sao cũng chẳng sao cả.”
Ta: “…”
Vậy
nên ngày sau đó, chúng ta vẫn sinh hoạt như cũ.
là Tiêu Chấp càng ngày càng thạo trong việc sóc ta.
Mỗi
ngày cơm nước thay đổi món, để dỗ cho ta chịu nhiều thêm một chút.
Đêm
đến, hễ ta bất an, hắn lại nhàng lưng vỗ về.
Ta
lại không tiện, mọi lớn nhỏ hắn tự tay nom.
Đôi
lúc ta cứ ngỡ mình và hắn là một đôi phu thê bình thường nơi nhân gian.
Giờ
đây tấu chương từ được gửi thẳng tới nhà ta.
Tiêu
Chấp lý quốc sự tại đây, nếu có việc gấp cần về , cũng sẽ thu xếp mọi ổn thỏa mới .
Vài tháng sau.
Ngày ta sinh nở cũng tới.
ngày ấy, Tiêu Chấp gần như không rời nửa bước, trong phòng lúc nào cũng có mấy bà đỡ dày dạn nghiệm túc trực.
Ta nằm giường, chẳng rõ qua bao ,
nghe tiếng trẻ con khóc vang lên.
Là một tiểu nữ nhi.
Mặt
mũi nhăn nheo, thích khóc nhè, nhưng mỗi lần nhìn ta lại cười khanh khách.
Sinh xong, Tiêu Chấp còn thở phào nhõm hơn cả ta.
Đợi
ta dần bình phục, rốt cuộc hắn cũng lôi cũ ra nhắc lại.
Ta mở hắn:
“Bệ hạ định trí ta thế nào?”
Hắn bộ nghiêm trang:
“Tội khi quân, theo luật phải tử.”
Ta lại :
“Vậy thế nào?”
Đáy hắn ánh lên ý cười:
“Vậy thì tái diễn lại cảnh đêm ấy .”
Đợi
hắn nghiêng người đè xuống, ta cũng hiểu ra hắn nói là đêm nào…
…
Không
biết đã qua bao , trong cơn mơ màng, Tiêu Chấp bế ta tắm rửa.
Tắm xong lại nhàng bế về giường.
Ta khẽ đá vào cẳng chân hắn:
“Đau lưng.”
Hắn liền thạo bóp cho ta.
Vừa vừa tò mò đo đạc:
“Sao eo lại nhỏ nhiều vậy?”
Ta cạn lời:
“Sinh xong con , gầy là phải.”
Con hiện giờ đã có nhũ mẫu sóc, còn ta mới sinh chưa bao , ngực vẫn thường xuyên căng tức.
Tiêu Chấp sắc mặt ta khác lạ, bàn tay eo liền nhàng trượt lên phía , :
“Lại căng à?”
Ta gật đầu.
Hắn cố tình bộ khó :
“Vậy phải sao đây?”
ta không đáp, hắn liền ghé sát bên tai ta, giọng khẽ dụ dỗ:
“Bệ hạ, thần nên giúp thế nào?”
Bị hắn gọi như vậy, tai ta lập tức đỏ ửng.
, ta đành xấu hổ mà giữ lấy đầu hắn, ấn xuống dưới:
“Thì… thì thế này…”
nghe người trước mặt cười khẽ, giọng thoả mãn:
“Tuân mệnh.”
13
Tiêu Chấp rời quá , tấu chương ngày càng nhiều, chất cao ngất án thư hắn.
Rốt cuộc, vào một ngày nọ, hắn lại phải lên đường.
Trước
khi , hắn lại quay đầu ta một lần nữa câu ấy:
“Ninh Âm, có về không?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn đang cao ngạo lưng ngựa.
Thật .
vẫn lắc đầu.
Năm
xưa Hoàng đế, là vì trao đổi với hệ thống.
Tuy
lúc ở hiện đại từng nhiều lần đùa rằng vua một cõi,
Nhưng
nếu bắt ta phải dậy sớm vào triều suốt cả đời, ta cũng chẳng cam lòng.
Huống
chi còn phải phê duyệt từng đống tấu chương chất ngất kia.
Dẫu có quyền lực tối thượng, cải vô số,