Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trong lòng.
Trăm mối ngổn ngang.
cảm giác vui sướng như mình từng tưởng tượng.
.
Sự mệt mỏi.
Sau khi mọi chuyện cuối khép .
nỗi tiếc nuối nhàn nhạt.
cách nào xua tan.
Năm năm tuổi trẻ.
ván lừa dối.
Đầy mình thương tích.
Cuối .
Đổi lấy bản án.
khoản tài sản.
Đủ để cuộc sống sau này bình yên.
Đáng ?
Tôi ba chữ “Diệp Thanh Uyển” bản án.
nhớ đến nụ vô tư.
Thỉnh thoảng mới xuất hiện gương Noãn Noãn.
.
Đó chính đáp án.
“Cảm ơn anh, luật sư Thẩm.”
“Phiền anh chuyển lời cảm ơn của tôi đến cô Tô Tình nữa.”
Tôi chân thành nói.
Nếu sự giúp đỡ chuyên nghiệp của họ.
.
Từ lâu tôi đã bị sức ép của họ Cố nghiền nát.
“ trách nhiệm của tôi thôi.”
Thẩm Dụ Minh khẽ gật đầu.
“Tiếp theo cô dự định ?”
“Trước hết.”
“Tôi sẽ Noãn Noãn hoàn thành việc trị liệu tâm lý.”
“Sau đó.”
“ sẽ tiếp tục vẽ .”
“Làm sách .”
Tôi rực rỡ ngoài cửa sổ.
Giọng nói bình tĩnh.
Nhưng vô kiên định.
“Cuộc sống.”
“Vẫn phải tiếp tục.”
Thẩm Dụ Minh mỉm .
nói thêm nữa.
Đứng dậy.
Rời đi.
Rời khỏi văn phòng luật.
Tôi đến trường mẫu giáo.
Đúng lúc tan học.
Từng tốp trẻ .
Như chú chim non.
Ùa ra khỏi lớp.
Noãn Noãn.
cần liếc mắt.
Đã thấy tôi giữa đám đông.
Đôi mắt con bé sáng rực.
Vừa vẫy .
Vừa chạy thật nhanh tới.
“ ơi!”
Tôi ngồi xổm xuống.
Dang rộng hai .
Ôm trọn cơ thể bé mềm mại ấy vào lòng.
người con.
mùi .
Mùi cỏ non.
Ấm áp.
chân thật.
“Hôm nay Noãn Noãn vui ?”
“Vui lắm!”
“Cô giáo khen con vẽ nữa!”
Noãn Noãn vui vẻ.
Lấy từ trong cặp ra bức .
đồng cỏ đầy hoa.
chú hươu lớn.
chú hươu .
Đang chạy dưới trời rực rỡ.
“ này.”
“Đây .”
“Đây con.”
“ đây ngôi mới của chúng ta.”
Con bé vào bức .
Khuôn hồng hào.
Vì quá phấn khích.
“Đẹp lắm.”
Tôi hôn nhẹ lên trán con.
Khóe mắt hơi cay.
Đúng vậy.
Ngôi mới của chúng tôi.
phải căn biệt thự xa hoa.
Lạnh lẽo.
phải căn hộ.
Đầy bất an.
Mà .
nơi.
Thật sự thuộc hai con.
Tràn ngập .
Sự ấm áp.
hy vọng.
Tôi nắm Noãn Noãn.
Chậm rãi bước con đường .
hoàng hôn.
Kéo dài bóng của hai con.
Mãi phía trước.
Điện thoại bỗng rung lên.
tin nhắn của biên tập viên xuất bản.
Trao đổi với tôi.
số chi tiết trong hợp đồng sách .
Tôi cúi đầu tin nhắn.
Rồi ngẩng đầu.
phía xa.
Con đường phía trước.
Vẫn rất dài.
Nhưng lúc này.
vừa đẹp.
Gió nhẹ vừa đủ.
Mà bàn đang nắm lấy tôi.
Ấm áp.
đầy sức mạnh.
“ ơi.”
“Tối nay mình ăn vậy?”
Noãn Noãn ngẩng khuôn .
hỏi.
“Noãn Noãn muốn ăn nào?”
“Con muốn ăn mì cà chua trứng nấu!”
“Được.”
“ nấu cho con.”
“ tuyệt nhất!”
Tiếng .
Dần tan vào khói lửa đời thường.
Hòa nhịp sống bình dị của phố xá.
tổn thương.
bóng tối.
Mà tôi từng cho rằng cả đời thể vượt qua.
Cuối .
Rồi sẽ được thời gian chôn vùi.
Khép miệng.
Bong lớp vảy cũ.
Để vết sẹo.
hoàn hảo.
Nhưng đủ mạnh mẽ.
Nhắc nhở chúng tôi.
con đường đã đi qua.
soi sáng.
Hướng đi của ngày sau.
-HẾT-