Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Anh ngừng một nói:

“Ngày kia.”

Tôi lập tức reo hò.

Vậy là ngày kia, hai chúng tôi cùng xuất hiện rạp chiếu phim.

Tịch Chu tấm vé trong tay tôi, xác nhận đi xác nhận lại.

“Em chắn cái lá gan còn bé hơn hạt gạo của mình mà lại muốn xem phim kinh dị?”

chắn, chắn và cực kỳ chắn.”

Tôi gật đầu đầy kiên .

“Bộ nổi lắm, ai cũng bảo hay. Em muốn xem từ lâu mà không dám. Nhưng có anh bên cạnh thì em sẽ can đảm hơn một .”

Tịch Chu dứt khoát đáp:

“Không có khả năng đó.”

Tôi vẫn không chịu bỏ cuộc, kéo anh vào rạp.

Sự thật chứng minh…

Anh đúng.

Tôi hối hận .

Sau xem xong ra khỏi rạp, cả tôi mất hồn, đi đường cũng lảo đảo.

Tịch Chu túm cổ áo tôi lại.

“Em đi thế? Kia là vệ sinh nam.”

.”

Tôi trả lời chẳng ăn nhập.

“Ra là vệ sinh nam . Em còn tưởng là vệ sinh nam chứ.”

Tịch Chu:

“…”

Có lẽ sợ tôi lại đi lung tung nên anh nắm lấy tay tôi.

“Đừng đi linh tinh.”

lúc về , ngoại trừ lái xe, anh đều nắm tay tôi.

Bàn tay anh rất lớn, cũng rất ấm.

Giống một lá bùa mạnh mẽ xua tan hết những hình ảnh kinh dị trong đầu tôi.

tối đi , tôi vô cùng “vô tình” dịch từng từng về phía anh.

Tịch Chu khép cuốn sách lại, liếc tôi đang cuộn tròn.

“Sâu lông bò tới thế ?”

Có việc cần nhờ , tôi chỉ đành nhịn nhục.

“Em có thể nắm tay anh không?”

Anh không cảm xúc tôi.

anh nửa phút suy nghĩ. Nếu anh không nói gì thì em xem anh đồng ý nhé.”

Tôi bắt đầu đếm ngược cực nhanh.

“30… 28… 10… 3… 1! Hết giờ!”

Sợ anh đổi ý, tôi nhanh chớp ôm lấy cánh tay anh.

“Em đây! Chúc ngon!”

Tịch Chu bật .

“Toán của em do giáo viên Văn dạy ?”

Tôi nhắm chặt mắt giả chết, nhưng cánh tay ôm anh vẫn không chịu buông.

Anh khẽ .

Dùng tay còn lại tắt đèn chính, chỉ để lại chiếc đèn nhỏ.

đi, đồ nhát gan.”

7

Chu Kỳ trở về .

, lúc ấy tôi đang hí hửng kể Thanh Tuyền về tiến triển tình cảm giữa tôi và Tịch Chu.

Tôi hớn hở nói:

“Dạo tính tình Tịch Chu tốt hơn nhiều ! Về cũng đúng giờ hơn! Cũng không còn phản đối em dính lấy anh ấy nữa! tối em còn có thể ôm anh ấy !”

Thanh Tuyền vui lây.

“Tốt quá. Cậu đáng yêu thế , mình đã bảo Tịch Chu nhất sẽ thích cậu mà.”

Tôi híp mắt.

“Hì hì.”

Đúng lúc đó, Thương Trì cực kỳ phá hỏng bầu không khí, đẩy cửa vào.

“Trời đất! Hạ Hòa Vãn! Sao cô lại tới nữa!”

Tôi mắng lại thì anh ta đã nói tiếp.

“Cô để ý một đi! Chu Kỳ về nước !”

Tôi lập tức không nổi nữa.

“Tôi không phải đuổi cô nhé! Tôi thật lòng coi cô là mình mới khuyên đấy! Mau về trông chừng Tịch Chu đi!”

Anh ta khoa trương bổ sung.

“Tuyệt đối không phải vì tôi không muốn cô cứ bám lấy vợ tôi nên mới bảo cô về ! Hiểu chứ?”

Hiểu cái gì mà hiểu!

Thương Trì cố tình nói quá lên.

Nhưng trong lòng tôi vẫn thấy bất an.

Suy đi nghĩ lại.

Tôi quyết tự mình đi gặp Chu Kỳ.

Cuối cùng Thương Trì cũng phát huy tác dụng duy nhất.

Anh ta nói tôi Chu Kỳ sẽ tham dự một đấu giá.

Tôi xin một tấm thiệp mời.

Tôi khá sớm.

hàng ghế cuối cùng lén lút quan sát từng vào.

Chu Kỳ xuất hiện…

Gần ngay lập tức tôi đã xác .

Là cô ấy.

Chính là cô ấy.

Bởi vì cô ấy thật sự quá đẹp, quá có khí chất.

Cô mặc chiếc váy lụa ôm sát , mái tóc xoăn nâu bồng bềnh, đôi môi đỏ nổi bật, rực rỡ phóng khoáng.

Oa…

Chị gái xinh đẹp.

Tôi cảm thán không kìm cô ấy.

cô ấy cũng sang, bốn mắt chạm nhau, tôi mới cuống cuồng dời mắt.

Chu Kỳ tới.

Mang theo hương hoa hồng thoang thoảng dễ chịu.

Cô ấy thoải mái hỏi:

đây có ai chưa? Tôi có thể đây không?”

Tôi lúng túng đáp.

“Chưa… chưa có… chứ.”

Cô mỉm xuống cạnh tôi.

Không chỉ xinh đẹp.

Chu Kỳ còn có tính cách rất tốt.

Chủ động bắt tôi.

Suốt đấu giá, cả hai chẳng mua món nào.

Nhưng trò lại vô cùng vui vẻ.

Cuối cùng còn kết bạn nhau.

Sau đấu giá kết thúc.

Hai vẫn chưa nói đã, lại quyết cùng đi ăn tối.

Chu Kỳ lái một chiếc Porsche màu đỏ.

Rất hợp khí chất của cô.

Tôi ghế phụ.

Đang tiếp tục nói thì điện thoại hiện tin nhắn.

Tịch Chu:

“Em không ?”

Tôi lập tức trả lời.

“Anh về ? Hôm nay sớm thế? Không tăng ca sao? Em quên nói anh, tối nay em không về ăn cơm ! Anh tự ăn nhé!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.