Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Sau một khoảng lặng chết chóc.

Tịch Chu chậm rãi hỏi ngược lại.

“Em nghĩ xem?”

Tôi hít sâu một hơi.

thứ vừa nãy tôi sờ

Không thắt lưng.

Có lẽ đầu óc nhất thời chập mạch.

Tôi buột miệng hỏi:

“Có cần em giúp anh không?”

Vừa nói xong tôi đã hối hận.

Vội rút về.

“Em nói linh tinh thôi! Anh đừng đuổi em sang bên nhé! Em sẽ ngoan ngoãn!”

nhưng Tịch Chu lại giữ chặt bàn đang rút về tôi.

Giọng anh khàn đến đáng sợ.

“Giúp nào?”

9

Sau không biết bao nhiêu lần “giúp” anh trong vòng một tuần, cuối tôi dán cao giảm đau lên cổ .

Tịch Chu chẳng những không hỏi han cổ tôi lấy một câu, ngược lại còn ghét bỏ dịch ra xa một chút.

“Yếu ớt đến ?”

“Tôi yếu ớt?”

Tôi kinh ngạc mức độ vô lương tâm đàn ông này.

“Anh có thể đổi trắng thay đen như ! Rõ ràng là anh…”

Tôi im bặt.

Tịch Chu khẽ nhướng mày.

Thấy tâm trạng anh có vẻ không tệ, tôi tranh thủ nói:

“Tối mai em ra ngoài xem phim nhé.”

Chu Kỳ rủ tôi đi xem phim, tôi vui vẻ đồng ý.

Mặc kệ bạch nguyệt quang hay không bạch nguyệt quang.

Tôi chỉ biết Chu Kỳ là một rất tốt.

Tịch Chu hỏi:

“Đi một mình?”

Tôi không muốn giấu anh nên thành đáp:

“Đi Chu Kỳ.”

Đang định uống cà phê, anh nâng cốc lên được một nửa rồi lại đặt xuống.

Anh hỏi lại lần :

“Ai cơ?”

là tôi lặp lại lần .

“Chu Kỳ.”

Tịch Chu hơi nhíu mày.

“Tôi có một đại tên như .”

Tôi chột dạ.

“Chính là đại anh.”

Sắc anh càng lúc càng khó coi.

“Hai quen ?”

“Ừ.”

Tôi vội giải thích.

“Lần quen ở buổi đấu giá. Chính là lần em nói dối anh là đi ăn với cấp ba , ra là đi ăn với cô .”

“Không ngờ hai bọn em nói chuyện rất hợp, nên lần này mới hẹn đi xem phim.”

“Xin lỗi, lần em đã nói dối.”

Thấy sắc Tịch Chu càng lúc càng trầm, tôi lập tức xin lỗi.

“Anh đừng giận.”

Tôi nói cả buổi.

Cuối Tịch Chu chỉ lùng thốt ra ba chữ.

“Không được đi.”

Trái tim tôi đi một nửa.

Quả nhiên.

Tịch Chu vẫn rất để ý cô .

Không muốn tôi gặp Chu Kỳ là vì sợ tôi nói gì đó .

“Tại chứ!”

Lần hiếm hoi tôi lại anh.

“Em cứ đi đấy!”

Tịch Chu giọng uy hiếp.

tối nay em tự .”

Lần này cuối tôi cứng rắn được một lần.

“Tự thì tự ! Em còn không ở đây !”

Tôi cầm điện thoại chạy thẳng ra ngoài.

Một đường lao đến nhà .

Tôi bấm chuông cửa liên tục suốt năm phút.

Cuối cửa mới mở.

Hiện ra gương đầy miễn cưỡng Thương Trì.

Cúc áo anh cài lệch hết cả.

Môi đỏ bừng.

Anh đau khổ gào lên.

“Hạ Hòa Vãn! lại là cô !”

từ phía sau bước ra.

Nhận ra tâm trạng tôi không ổn, cô kéo tôi vào .

? với Tịch Chu à?”

Tôi gật đầu.

“Anh quá đáng lắm! Vì Chu Kỳ mà với mình!”

dịu dàng dỗ dành.

“Đừng giận . Tối nay ở đây nhé?”

Đúng là thân nhất tôi.

Lập tức hiểu ý tôi.

là tôi nghênh ngang vào chính .

Còn Thương Trì bị đuổi sang khách.

Anh không chịu.

“Không chứ! Hai thì tại lại chia cắt đôi vợ chồng bọn tôi?”

nhẹ nhàng trách.

“Ai bảo anh nói linh tinh chuyện bạch nguyệt quang.”

Thương Trì chỉ đành mếu máo ôm chăn sang khách.

Tôi và Tịch Chu cứ bước vào thời kỳ chiến tranh .

Tôi cố nhịn không nhắn tin cho anh.

Anh không nhắn cho tôi.

Tôi vẫn đúng hẹn đi xem phim với Chu Kỳ.

Nhưng có lẽ vẻ tôi buồn bã quá rõ.

Chu Kỳ phát hiện.

“Có chuyện gì ? Có gì không vui ?”

Tôi thành đáp.

“Tôi với vị hôn phu.”

Chu Kỳ ngạc nhiên chớp mắt.

có vị hôn phu rồi?”

Tôi gật đầu.

Suy nghĩ một chút rồi quyết định nói .

“Xin lỗi, giờ mình chưa nói với .”

ra vị hôn phu mình là Tịch Chu.”

Chu Kỳ lộ vẻ tiếc nuối.

Cô khẽ hé môi.

Trầm ngâm rất lâu rồi mới hỏi.

“Hai … không vì mình đấy chứ?”

Tôi gật đầu.

“Anh không cho mình đi chơi với .”

Chu Kỳ lại rơi vào trầm tư.

Một lúc sau…

Khóe môi cô cong lên thành nụ cười đầy ẩn ý.

“Ồ…”

Tôi chẳng hiểu gì.

Rụt rè hỏi:

thích Tịch Chu à?”

Chu Kỳ liên tục xua .

“Đừng nói mấy lời xui xẻo như !”

“Mình mà thích cái tên đó á?”

“Mình chỉ hiếm lắm mới thấy chịu lép vế nên vui quá thôi! Ha ha ha ha!”

“Nào nào nào! Mau chụp chung một tấm ảnh để chọc tức !”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.