Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BLGwRmVCi

Sáp Thơm AMBI PUR Hương Thơm Thư Giãn 180G - Sáp Thơm Phòng Ngủ, Nhà Vệ Sinh, Phòng Khách, Bếp

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

14

tỷ nghe ta nhận xét xong liền phạt ta suốt ngày chẳng được ăn một miếng điểm tâm nào.

Còn ta nhờ phần cổ phần trong hiệu, mỗi tháng cho dù chẳng làm gì có một khoản bạc đều đặn chảy vào túi.

Đây vốn chính là cuộc sống mà từ ta ngày đêm mơ tưởng.

Chỉ tiếc rằng mẫu rõ ràng chẳng chịu nổi nhìn ta mỗi ngày nhàn nhã hưởng phúc.

Bà trực tiếp ném chi nhánh phía đông thành sang cho ta quản lý, còn lạnh lùng quy định rằng chỉ cần sổ sách xảy một chút sai sót sẽ lập tức trừ bạc từ phần lợi nhuận của ta.

Bởi vậy mỗi ngày ta đều phải thức khuya dậy sớm, cười đến mức cả mặt cứng đờ để tiếp vị khách, cuối ngày mệt đến mức cả lưng cũng chẳng thể đứng thẳng.

“Mẫu thân, con là nữ nhi do người nuôi lớn, đâu phải chưởng quầy người bỏ bạc thuê .”

“Cho dù là mẹ con ruột thịt, bạc phải tính cho rõ ràng.”

kia người đâu có vậy.”

“Gần mực đen.”

Bà thậm chí còn dùng chính những ta nói xưa để chặn miệng ta, khiến ta chẳng còn cách nào phản bác.

Quá đáng hơn nữa là sau khi hòa ly, bà lại dần dần nối lại quan hệ với Bùi gia.

Ngoại tổ phụ biết bà cuối cùng rời khỏi Hầu phủ thân đến tiểu viện thăm nữ nhi.

Hai cha con cách nhau một chiếc bàn , ngồi đối diện suốt nửa ngày mà chẳng ai chịu mở miệng nói câu tiên.

Cuối cùng là ngoại tổ phụ khẽ đỏ vành mắt, phá tan sự im .

“Bây giờ được vậy… cũng tốt.”

mẫu cúi rót thêm trà vào chén của .

“Những qua nữ nhi khiến phụ thân phải lo lắng quá nhiều.”

Ta trốn sau cánh nghe trộm, nghe đến mức sống mũi cũng dần dần cay lên.

Khi ngoại tổ phụ chuẩn bị rời đi, còn thuận tay nhét vào bàn tay ta một túi tiền nặng trĩu.

Ta lập tức mở nhìn, bên trong vậy mà toàn là những hạt vàng sáng lấp lánh.

khoảnh khắc ấy, ta lập tức cảm thấy tình thân của Bùi gia quả vô cùng ấm áp và đáng quý.

Những ngày tháng sau đó dần dần trở nên yên ổn, thế nhưng một hôm ta lại bất ngờ nhận được một bức thư từ Hầu phủ.

Phụ thân ngã bệnh.

muốn gặp ta một lần.

mẫu nghe xong chẳng hề ngăn cản, chỉ bình tĩnh người chuẩn bị xe ngựa đưa ta trở .

Khi ta một lần nữa bước vào Hầu phủ, những đình viện nơi đây hoa lệ , thế nhưng chẳng hiểu sao lại mang theo cảm giác trống trải vô cùng.

Phụ thân cho phần lớn cơ thiếp trong phủ rời đi, chỉ lại mấy vị di nương có con cái cần chăm sóc.

dựa lưng vào giường, nơi hai bên thái dương xuất hiện vài sợi tóc bạc mà kia ta chưa nhìn thấy.

Châu, gần đây mẫu thân con sống có tốt không?”

“Rất tốt, hôm qua người còn vừa mua thêm một hiệu ở phía tây thành.”

Phụ thân nghe xong chỉ khẽ cười khổ.

kia nàng ấy vốn cũng thích xem sổ sách, chỉ là ta luôn cảm thấy phụ nhân trong nhà không nên nhúng tay quá nhiều vào làm ăn bên ngoài.”

Ta đứng bên cạnh, từ đến cuối chẳng hề tiếp .

Có những đạo lý trên đời, đến khi một người cuối cùng sự hiểu mọi quá muộn mất rồi.

Phụ thân im một lúc rồi lấy từ dưới gối một chiếc hộp gỗ cũ.

Bên trong đặt những món trang sức mà di nương đeo khi còn sống, ngoài còn có một xấp khế đất được cất rất ngắn.

“Những thứ này vốn dĩ đều thuộc nàng ấy, chỉ là xưa sau khi nàng ấy bệnh mất, ta liền cho người thu toàn bộ vào trong kho.”

Ta đưa tay cầm lên một cây trâm bạc vô cùng quen thuộc.

Khi ta còn , di nương luôn cài cây trâm ấy trên tóc rồi ngồi bên cạnh sổ, chờ phụ thân trở .

Bà cứ vậy chờ hết này sang khác.

Cho đến tận cuối đời, người bà muốn chờ chẳng sự trở bên cạnh.

Châu, trong con có hận ta không?”

Phụ thân bỗng khẽ hỏi, giọng nói hơn rất nhiều so với ngày .

Ta đứng đó suy nghĩ lâu, cuối cùng mới chậm rãi trả .

“Khi còn hận, nhưng sau này con bận nghĩ cách lấy mẫu thân quá, dần dần cũng quên mất ấy.”

Phụ thân nghe xong liền sững người, nơi đáy mắt dường thoáng qua một tầng nước mỏng.

Ta chẳng nói thêm nào, chỉ ôm chiếc hộp gỗ vào rồi xoay người rời khỏi phòng.

Đến lúc bước tới , ta lại nghe giọng phụ thân từ phía sau truyền tới.

“Thay ta nói với nàng ấy một tiếng xin lỗi.”

Ta không đồng ý giúp truyền .

Bởi vì có những xin lỗi vốn phải do chính người mắc lỗi tự mình nói mới có ý nghĩa.

Còn người nghe có bằng tha thứ hay không, đó lại là quyền lựa chọn của chính bà.

sau, tỷ cuối cùng cũng chuẩn bị thành thân.

Danh hiệu Nhã Hương cư sĩ mà tỷ ấy vô cùng yêu thích rốt cuộc chẳng thể được đến cùng.

Người tỷ ấy muốn gả không phải công t.ử xuất thân từ thế gia, mà chỉ là một tiêu sư trẻ tuổi phụ trách áp tải hương liệu cho hiệu.

Xuất thân của hắn vô cùng bình thường, thế nhưng tính tình thẳng, đối đãi với người khác cũng rất quang minh lỗi lạc.

Có một lần đoàn xe trên đường gặp phải sơn tặc, hắn vì muốn vệ những tấm hương tiên do tỷ tự tay vẽ nên mà cánh tay phải chịu một nhát đao khá sâu.

tỷ nghe tin liền đến y quán thăm hắn lần, sau khi trở nhà chẳng nói chẳng rằng, lén đem con dấu Nhã Hương cư sĩ mà mình tự khắc cất hẳn đi.

Hôn lễ sau đó được tổ chức tại ngôi nhà mới của Bùi gia.

Phụ thân cũng được mời tới tham dự.

không ngồi ở chủ vị thân phận vốn có, chỉ ngồi trong hàng ghế của khách nhân, từ xa nhìn tỷ xuất giá.

mẫu tự tay cầm lược, chậm rãi chải mái tóc dài cho tỷ.

“Một chải chải đến cuối đời, hai chải đến ngày bạc bên nhau…”

Đọc đến câu chúc thứ , giọng bà cuối cùng cũng nghẹn lại, một giọt nước mắt rơi xuống.

tỷ đưa tay nắm lấy bàn tay bà.

“Mẫu thân, người đừng lo, nữ nhi nhất định sẽ sống những ngày tháng tốt.”

mẫu khẽ gật , sau đó lại gọi ta đến mặt.

Châu, danh sách của hồi môn của tỷ tỷ con giao cho con , tuyệt đối không được để thất lạc.”

Ta lập tức ngoan ngoãn đưa hai tay nhận lấy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.