Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ta nói ngắt quãng. Ta vốn không quen nói nhiều, thân cũng chưa từng muốn nghe ta nói. Bà chỉ tiếc ta không phải kẻ câm điếc, thậm chí mong chưa từng sinh ra ta. 

Cố Uyên khựng lại, hàng hắn càng c.h.ặ.t hơn. Ta cảm thấy hắn dường như đang tức giận.

Nhưng ta không hiểu vì sao hắn lại tức giận, rõ ràng ta đã quỳ xuống, còn chủ động bảo hắn đ.á.n.h mình.

Hắn đưa tay , ta cứ ngỡ hắn định đ.á.n.h, liền cúi đầu sát phía bàn tay ấy.

Đầu ngón tay chạm vào tóc ta, Cố Uyên khựng lại rồi lặng rút tay . “…Thôi. Tùy ngươi.”

Ta ngẩng đầu, trong thoáng hiện vẻ mừng rỡ.

Hắn thế mà không đ.á.n.h ta? 

Ta vội đứng dậy, cẩn thận tháo dải băng trên hắn, rồi nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c.

Hàng hắn vẫn luôn c.h.ặ.t. Nhìn hắn, trong lòng ta bỗng thấy chua xót.

Ta là kẻ xui xẻo, còn hắn là kẻ mù. 

Số mệnh chúng ta… dường như cũng có đôi phần giống nhau. Chỉ là, mệnh Cố Uyên vẫn tốt hơn ta.

“Ngài… sẽ khỏi thôi.” Không biết vì sao ta đột nhiên thốt ra. 

Sắc mặt Cố Uyên lập tức trầm xuống. “Ngươi quản cũng nhiều quá rồi đấy!” 

Ta luống cuống lùi mấy bước, va mạnh vào góc bàn.

Cú va chạm khiến vết như nứt toác.

Vết ở eo và đau đến mức ta suýt bật thành tiếng.

Nhưng theo bản năng, ta chỉ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đến một tiếng rên cũng không phát ra.

Cố Uyên khựng lại. “Ngươi… không sao chứ?”

6

Ta lắc đầu, rồi chợt nhớ ra hắn không nhìn thấy, nhỏ giọng đáp: “Không… không sao.”

Cố Uyên im lặng một lúc, thở dài. “Giúp ta… mang bát t.h.u.ố.c lại đây được không?”

Ta cất bình t.h.u.ố.c sang một bên, rồi bưng bát t.h.u.ố.c đến.

Hắn uống cạn trong một hơi, ngay cả cũng không một .

đã quen với vị đắng ấy từ lâu.

Ta định bát t.h.u.ố.c đi thì cổ tay bỗng bị hắn nắm .

“Ngươi bị rồi phải không? rồi… là lỗi ta.”

Ta vội cúi đầu, trong lòng hoảng hốt.

Từ đến nay chỉ có ta làm sai, làm có chuyện người khác nhận lỗi với ta.

“Không… không phải… là ta sai.”

Ta lắp bắp đến mức suýt c.ắ.n phải đầu lưỡi. Cố Uyên buông tay ta ra.

“Trong ngăn tủ bên kia có t.h.u.ố.c. giúp ta một Kim Sang Dược và một hộp t.h.u.ố.c c.ầm m.á.u.”

Ta không biết chữ, mở ngăn tủ ra nhìn hồi lâu vẫn biết nên nào. Ta theo bản năng quay sang nhìn hắn, thấy hắn đang hướng mặt phía cửa sổ.

“Ta… không biết chữ.”

Cố Uyên như chợt nhớ ra. “Phải rồi. Hình như là màu lam và một chai màu cam.” 

Ta t.h.u.ố.c đến đứng mặt Cố Uyên. 

“Đây là… màu lam.” Ta đưa hắn. 

Hắn rồi bảo ta vạch áo ra. 

Dù từ nhỏ đến lớn chưa từng hiểu chuyện nam nữ, nhưng nghe vậy, mặt ta vẫn đỏ bừng.

“Ta…”

Cố Uyên . “Ngươi ‘ta’ ? Ta có nhìn thấy đâu, ngươi còn sợ ta khinh bạc ngươi?”

“Trên ngươi vẫn đang chảy m.á.u. Nếu không m.á.u ngay, ngươi mình còn có thể bước ra khỏi viện này sao?”

Ta hơi ngẩn người, hắn… hắn phải không nhìn thấy sao?

Như đoán được suy ta, Cố Uyên nhàn nhạt nói: “Mùi m.á.u tanh nồng như vậy, sao ta có thể không ngửi thấy?”

Ta hít nhẹ một hơi, ngửi thấy cả nhưng vẫn ngoan ngoãn cởi y phục ngoài, ngồi xuống mặt hắn. 

Năm nay ta tròn mười sáu, đến tuổi cập kê. Nhưng vì từ nhỏ chịu đủ hành hạ, thân hình gầy gò nhỏ bé, trông chỉ như một tiểu cô nương mười hai, mười ba tuổi.

Đầu ngón tay Cố Uyên rất lạnh nhưng khi chạm vết ta, cả người ta vẫn bất giác run .

Ta cố nén nước , khẽ hỏi: “Ngài… nhìn thấy sao?”

Giọng Cố Uyên từ phía truyền đến, vẫn hờ hững như cũ: “Mùi m.á.u tanh nặng như vậy, ngửi là biết. Người ngươi gầy đến chỉ còn da bọc xương, một bàn tay ta cũng nhấc được. Dù không nhìn thấy, bôi đại vài chỗ cũng đủ m.á.u.”

Ta vùi mặt vào hai cánh tay, đột nhiên cảm thấy… Cố Uyên thật đáng ghét.

Nhưng kiểu đáng ghét ấy lại khiến người ta sinh lòng chán ghét.

Ngược lại… còn khiến lòng người thấy ấm áp một cách khó hiểu.

Vết bên hông ta có thể tự với tới, nên tự mình bôi t.h.u.ố.c.

Cố Uyên ném t.h.u.ố.c sang ta. “Mỗi ngày bôi ba lần. Chỗ nào không với tới thì bảo người khác giúp.”

Ta theo thói quen gật đầu, rồi nhớ hắn không nhìn thấy. “Ta biết rồi.”

Ta bưng bát t.h.u.ố.c đi đến cửa thì nghe Cố Uyên gọi lại.

Hắn ngẩng đầu, gió khẽ lay vạt áo.

“Ngươi tên ?”

“Ta tên là Lâm Đại Nha.”

Hắn . “ tên kỳ lạ vậy? Làm có cô nương nào tên Đại Nha.”

Có chứ.

thân vẫn luôn gọi ta như thế.

Trong nhà, chỉ có tên là đẹp nhất.

ấy tên là Lâm Tú Tuệ.

thân nói, “Tú Tuệ” mang ý nghĩa tú ngoại tuệ trung. Còn ta… bà bảo gọi thế nào cũng được.

“Ngươi đến phủ sao?” Hắn hỏi ta. 

Ta theo bản năng định gật đầu, nhớ tới hắn không nhìn thấy, lại cất tiếng.  “Phải.”

“Để ta đặt ngươi một tên, được không?”

Ta ngẩn người. Một tên… hay như tên sao?

Đó là điều ta luôn mong mỏi, nhưng ta chưa từng đến.

Không xin thân, cũng không mở miệng với phụ thân.

Lúc nãy phu nhân nói sẽ đặt tên ta, ta chỉ bà thuận miệng nói vậy thôi.

Quý nhân lắm việc, nếu bà quên mất, ta nào xấu hổ mà nhắc lại. 

“Sao không nói ?”

Ta vội vàng tiếng, sợ bỏ lỡ cơ hội hiếm có này.

“Được.”

Cố Uyên cười. “Để ta xem. Ngươi là một tiểu cô nương, vào phủ đã mang đầy tích. Chắc hẳn đây sống không được tốt. … ngươi gọi là Lâm Chiêu được không. Chữ Chiêu có nghĩa là quang minh.”

Ta chớp chớp , mọi thứ bỗng nhòe đi.

“Được.”

Giọng Cố Uyên dịu đi vài phần. “Ta có cảm giác ngươi rất sợ ta. Dù sao ta cũng là người đặt tên ngươi. này… đừng sợ nữa.”

Ta ỷ vào việc hắn không nhìn thấy, lặng lau nước : “Không phải… Ngài… là người rất tốt.”

Cố Uyên đứng dậy. Sợ hắn vấp ngã, ta vội bước tới mặt hắn. 

Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung rồi lặng thu .

“Vậy thì đừng khóc nữa. Nếu không, thân ta sẽ tưởng vị ‘người tốt’ này bắt nạt ngươi đến khóc.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.