Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

26 

Ta dắt Tiểu Bảo lang thang vô định phố.

người vẫn ít bạc vụn, ta bèn mua cho nó một bộ y phục sạch sẽ, rồi dẫn quán ăn một bát mì nóng.

“Mẫu thân” Tiểu Bảo kéo bát mì phía ta. “Mẫu thân ăn .” 

Ta bật cười, vừa chua xót vừa bất lực. “Ta không phải mẫu của đệ. Gọi ta là rồi.” 

Tiểu Bảo ngẩng đầu, tủi thân đỏ hoe mắt. “ người có mùi của mẫu thân.” 

Ta khẽ ngẩn người, nó tiếp lời: “Thơm lắm… dịu dàng… ấm áp.” 

Ta ôm nó , vuốt nhẹ mái tóc. “Tiểu Bảo yên tâm, sau ta sẽ không để ai bắt nạt đệ nữa. vẫn nên gọi ta là thôi.” 

Ta ngồi nhìn Tiểu Bảo ăn mì. Đúng lúc ấy, một nam nhân bước ngồi đối diện hai ta. Hắn nhìn Tiểu Bảo rồi chờ nó ăn xong mới lên tiếng: “Vị cô nương , lão gia ta muốn mời cô nương qua vài câu.” 

Ta thấy ánh mắt hắn vẫn dừng người Tiểu Bảo, bèn hỏi: “Có liên quan Tiểu Bảo sao?” 

Người kia gật đầu.

Ta dắt Tiểu Bảo theo hắn một khách điếm gần đó. Vừa bước , một nam nhân trung niên đã kích động lao tới ôm chầm lấy Tiểu Bảo.

Hoá Tiểu Bảo là hài t.ử bị bọn bu.ôn người bắt c/óc, may nhờ ta vô tình cứu , nếu không e rằng nó đã bị bán làm nô lệ.

Nhìn một màn mắt, sống mũi ta cay xè, không hiểu sao nước mắt cứ thế rơi xuống. 

Đợi ta khóc xong, người nam nhân kia mới ôn giọng hỏi vì sao ta khóc. 

Ta kể đầu đuôi mọi chuyện xảy ở Cố phủ.

Càng càng đau.

“Cố lão gia là người tốt. Vì sao người tốt… không trời cao phù hộ?” 

Ta lau nước mắt, chỉ cảm thấy chua xót khôn cùng.

“Ta… không nữa rồi.” 

Đợi Tiểu Bảo theo phụ thân rời thì trời đã tối. Tiểu di tìm ta, rồi ta trở Cố phủ.

Đêm ấy, cả Cố phủ chìm bầu không khí ảm đạm.

Sáng hôm sau, phu nhân đang định phát lộ phí, cho hạ nhân phủ rời đ thì người gác cổng hớt hải chạy , vừa chạy vừa hô lớn.

“Phu nhân! Lão gia… lão gia đã trở !” 

27 

Lão gia đã trở !

Lão gia minh oan, khôi phục nguyên chức.

phần vị khâm sai kia, nghe tuần phủ đã đích thân dâng tấu lên triều đình, khiến hắn bị cách chức để điều tra.

Cả Cố phủ vui mừng khôn xiết, chỉ có ta là không sao vui nổi.

Phu nhân nắm lấy ta, ta thấp thỏm nhìn bà.

“Phu nhân, những thứ người cho con, con đều…”

Ta kể mọi chuyện cho phu nhân nghe. Phu nhân dịu dàng xoa đầu ta. “Con cứu người là việc tốt. Những thứ đó vốn dĩ là của A Chiêu, con dùng , ta vui.”

rồi, phu nhân cho ta ít bạc, bảo tiểu di dẫn ta ngoài dạo phố.

Ta vốn định thăm Cố Uyên, tiểu di đã kéo ta khỏi cửa.

Phu nhân từng , tiểu di không có sở thích gì khác, chỉ thích phố tiêu tiền.

Tiểu di đang lựa vải cửa tiệm, ta có gì muốn mua, bèn đứng ngoài cửa ngắm nhìn xung quanh.

Đúng lúc ấy, ta nhìn thấy mẫu thân. Bà mặc một thân gấm vóc, đang đứng một sạp hàng chọn đồ.

“Cái vòng ngọc bớt chút , ta mua tặng con gái ta.”

Đã lâu rồi ta chưa gặp bà. Ta bước tới, bà giật mình, rồi nhìn ta bằng ánh mắt đầy ghét bỏ.

“Một con nha hoàn ngươi, dám lén chủ t.ử ngoài sao? Xem Huyện lệnh đại nhân coi trọng ngươi lắm.”

Ta cúi đầu nhìn bộ y phục người. Y phục mùa hè vẫn chưa may xong. Mấy ngày nay trời nóng, phu nhân bảo ta mặc tạm quần áo của bà, vì không vừa người nên cuối cùng ta mặc quần áo cũ của Thúy Nhi .

So với những gì ta từng mặc kia thì đã tốt hơn gấp vạn lần, mắt mẫu thân, đó chỉ là bộ quần áo cũ ai thèm dùng.

“Mẫu thân, người đừng . Mọi người ở Cố phủ đối xử với con tốt.”

vuốt cây trâm vàng đầu, cười khẩy. “Tốt? Tốt mức suýt bị xét đấy à? Quan thì chỉ thế thôi. Sao bằng gả giàu? Biết ngày ta bán ngươi cho Vương lão viên ngoại hơn.”

Bà đ.á.n.h giá ta từ xuống dưới, dường khá hài với dáng vẻ hiện tại của ta. Bà bóp mặt ta. “Nuôi đấy, xem không thiếu ăn. Thế , theo mẫu thân , gả cho Vương lão viên ngoại nhé?”

Ta nhìn bà chằm chằm mặt bà chỉ có vẻ dửng dưng, thể để ta gả cho một lão già đã là ban ơn lớn.

Ta muốn khóc vẫn cố c.ắ.n răng, không để nước mắt rơi xuống.

“Không cần. Con sống ở Cố phủ tốt.” Ta cúi đầu, né tránh bàn của bà.

Mẫu thân ghét bỏ lau lên áo. “Thôi thôi, coi ta làm mẫu thân bạc đãi ngươi. Với cái thân phận , làm nha hoàn rửa chân cho người ta vừa. Đúng là đồ xui xẻo.”

xong, bà quay sang tiếp tục mặc cả với chủ sạp, không thèm nhìn ta thêm lần nào.

“Bớt chút . Ta mua hai cái. cái khóa bình an nữa. Con gái ta sắp sinh rồi, mang cốt nhục của Vương lão viên ngoại, quý giá cục vàng đấy.”

Ta cười chua chát.

mẫu thân, ta chưa từng là nữ nhi của bà. Ta chỉ là một kẻ không đáng để bà bận .

28 

Ta trở cửa tiệm may, tiểu di véo má ta. “Ôi chao, ai bắt nạt A Chiêu ta ? Sao mắt đỏ hoe thế ?”

Giọng tiểu di lập tức trở nên hùng hổ. “Kẻ nào dám ức h.i.ế.p con? Ta đòi công bằng cho con.”

Ta nắm bà, lắc đầu, cố nở nụ cười. “Không có đâu, tiểu di. Chỉ là con vừa gặp mẫu thân thôi. ta .”

Tiểu di biết rõ chuyện ta, bèn ôm lấy ta. “, ta .”

cổng Cố phủ đỗ ba cỗ xe ngựa sang trọng. Ta và tiểu di nhìn nhau, đều thấy khó hiểu.

phu có họ hàng giàu có từ bao giờ?”

Hai người ta cùng bước . Vừa sảnh, một cậu bé chừng năm sáu tuổi đã chạy tới ôm c.h.ặ.t lấy chân ta. “ !”

Ta cúi đầu nhìn. Đó phải là Tiểu Bảo sao?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.