Ta có dung mạo kiều diễm, nhưng Hầu gia lại luôn hạ thấp ta.
“Nàng cũng chỉ có mỗi khuôn mặt là coi được, nhiều nhất ta chỉ cho nàng một vị trí thiếp thất.”
Ta mỉm cười đáp: “Hầu gia nói phải.”
Hắn càng thêm đắc ý, ngay trước mặt người trong cả viện mà giáo huấn ta:
“Đừng mơ tưởng đến vị trí chính thê, xuất thân như nàng, không xứng.”
Mẫu thân ta nghe chuyện thì nhíu mày:
“Chuyện con đã đính hôn, con chưa nói với hắn sao?”
Ta lắc đầu: “Hắn chưa từng hỏi.”
3 ngày sau, Hầu gia mang sính lễ tới cửa, nói muốn cất nhắc ta làm thiếp.
Nào ngờ vừa tới đã đụng ngay đội ngũ đón dâu của phu quân tương lai của ta——
Hồng trang trải dài mười dặm, một đường kéo thẳng tới tận cửa cung.