Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Đến lượt tớ cái gì, từ á?”

“Tại sao tớ phải từ ?”

Nụ cười trên cô ta đông cứng lại.

“Cậu chê đường xa mà.”

“Tớ thuê sẵn nhà ở gần công ty rồi, có đến xuất hiện bất cứ lúc nào.”

Tô Niệm vội vã vơ lấy thoại, cuống quýt gọi lại số máy vừa rồi.

kia thản nhiên đáp lại một câu:

“Rất tiếc, suất đó chúng tôi chuyển cho người khác mất rồi.”

3

Tô Niệm gọi liên tiếp ba cuộc thoại.

Đối phương đều đưa ra một câu trả lời duy nhất:

“Suất chuyển cho người tiếp theo, không khôi phục lại.”

Cô ta đến mức đập mạnh thoại xuống bàn.

“Giang Lan, cậu cố tình chơi tớ!”

Tôi đang dọn dẹp hành lý.

“Tớ bảo cậu từ hồi nào?”

“Rõ ràng lòng cậu—”

Cô ta đột ngột dừng khựng lại.

Lâm Kiều ngẩng lên.

lòng sao cơ?”

Mắc Tô Niệm biến sắc.

“Rõ ràng cậu ta biểu hiện ra là không muốn đi.”

Tôi mỉm cười.

“Tớ còn chưa nói ra một câu nào.”

“Cậu dựa nét của tớ để đưa ra quyết định, giờ lại quay sang trách tớ à?”

“Đúng là hâm hấp.”

Tô Niệm nghiến chặt răng.

“Tớ không cần biết.”

“Chỗ của tớ mất rồi, cậu bắt buộc phải nhường suất của cậu cho tớ.”

“Dựa đâu chứ?”

“Nếu không phải tại cậu lừa tớ tớ không từ !”

Cô ta lao tới định giật lấy giấy thông báo trúng của tôi.

Tôi nhanh chân né sang một .

“Người công ty dụng là tớ, cậu giật tờ giấy này có tác dụng gì?”

Ánh mắt Tô Niệm đong đầy vẻ oán độc.

Ngay ngày hôm đó, cô ta tìm đến gặp thầy La.

Tôi vừa bước văn nghe thấy tiếng cô ta khóc lóc sụt sùi.

“Thầy ơi, Giang Lan cố tình truyền đạt thông tin sai lệch cho em.”

“Cậu ấy biết em tin tưởng cậu ấy nên mới lừa em từ suất .”

Thầy La quay sang tôi.

“Em từng nói với bạn là em không đi à?”

“Không có ạ.”

Tô Niệm lập chen ngang:

“Cậu ấy nói ở ký túc xá!”

Lâm Kiều đứng ngay sau lưng tôi lên tiếng:

“Em sống cùng với hai người họ.”

“Giang Lan chưa từng nói câu nào như thế cả, là tự Tô Niệm đứng chúng em gọi từ chối công ty.”

Tô Niệm cuống lên:

“Cậu chơi thân với Giang Lan nên mới bênh vực cậu ta!”

Thầy La day day thái thái dương.

“Lúc công ty gọi xác nhận, họ có báo cho em biết là không khôi phục lại không?”

Tô Niệm im lặng.

“Yêu cầu từ là do chính bản thân em đưa ra đúng không?”

Cô ta vẫn im lặng không đáp.

“Vậy tôi hiểu rồi.”

“Không ai có từ chối lời mời việc thay em cả, chuyện này chấm dứt tại đây.”

Bước ra khỏi văn , Tô Niệm hếch vai va mạnh người tôi một cái.

“Giang Lan, cậu đừng vội đắc ý, là một suất cùi còi thôi.”

“Đợi đến khi tớ lấy suất thẳng học, cậu có nước đứng tớ tiếp tục thăng tiến thôi.”

Ngày hôm sau, khoa công bố bảng xếp hạng dự kiến cho suất thẳng học.

Tô Niệm đứng thứ nhất.

Tôi đứng thứ hai.

Điểm số của buổi bảo vệ luận văn hôm đó kéo cô ta vượt lên trên tôi.

bảng danh sách người đứng vây quanh đông đúc.

Lục Kiêu là người tiên vỗ tay chúc mừng cô ta.

Cậu ta là người đứng CLB Khởi nghiệp, cực kỳ nhanh nhạy việc đánh giá xem ai là người có giá trị lợi dụng.

“Tô Niệm, chúc mừng cậu nhé.”

“Sau này lên học dự án tốt nhớ kéo chúng tớ theo với đấy.”

Tô Niệm mỉm cười nhận lời.

“Tất nhiên rồi.”

Cô ta quay lại tôi.

Lan, cậu kém một chút xíu thôi, kỳ thi học cố gắng thêm nhé.”

Có người đứng cạnh lên tiếng hùa theo:

“Tô Niệm khả năng diễn đạt tốt, lấy vị trí thứ nhất cũng là chuyện bình thường.”

“Giang Lan việc , có điều hay tính toán chi ly quá.”

“Bạn cùng có chút ý tưởng tương đồng thôi mà ngày nào cũng rủa người ta ăn cắp của mình.”

Mũi tôi bỗng thấy cay cay.

Rõ ràng người bị ăn cắp ý tưởng là tôi.

Vậy mà giờ đây tất cả mọi người lại cho rằng tôi là kẻ không chịu chấp nhận thất bại.

Tô Niệm bước tới tôi.

“Cậu có biết tại sao tất cả mọi người đều tin tớ không?”

“Bởi vì trông tớ giống một người thành công hơn cậu nhiều.”

Âm thanh cơ học vang lên tôi.

【Thời gian hoàn thành nhiệm vụ còn lại 3 ngày.】

【Ký chủ bắt buộc phải hoàn thành một lựa chọn trọng đại.】

【Tiến độ đạt 100% sẽ lập thay thế danh tính nhất của mục tiêu.】

Tô Niệm lập hỏi lại lòng:

“Thế nào tính là một lựa chọn trọng đại?”

【Học , sự nghiệp, hôn nhân hoặc định hướng cuộc đời.】

Cô ta bảng danh sách thẳng, nụ cười càng thêm phần đắc thắng.

Tối hôm đó, tôi ngồi bàn học, cố tình thẫn thờ bảng danh sách.

liên tục lặp đi lặp lại tư tưởng:

【Dạo này công ty bận rộn quá.】

【Học lên học lại mất thêm ba năm nữa, mệt mỏi thật đấy.】

【Hay là luôn suất thẳng, ra trường đi cho xong.】

Bàn tay đang đắp nạ của Tô Niệm khựng lại.

Hệ thống lập cảnh báo:

【Phát hiện mục tiêu xuất hiện lựa chọn trọng đại.】

【Nhanh tay hoàn thành giúp tiến độ trực tiếp đạt 100%.】

Mắt Tô Niệm sáng rực lên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.