Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Luật sư Lý Khiết ngồi cạnh tôi.

Trong khi phía đối diện.

Trần đến một .

Không có luật sư.

không có Bạch Vy.

Người hòa giải vừa bắt đầu.

Trần tiếng.

“Tôi không đồng ý ly hôn.”

Lý Khiết cười nhạt.

“Anh Trần.”

“Anh không đồng ý là quyền của anh.”

“Nhưng việc ly hôn là vấn đề thời gian.”

Trần siết chặt tay.

Ánh mắt vẫn nhìn tôi.

“Tô Tình.”

“Anh biết anh sai rồi.”

“Cho anh một cơ hội không?”

Tôi nhìn anh ta.

Giọng nói bình thản.

“Anh muốn cơ hội nào?”

“Quay về như trước?”

như chưa từng có Bạch Vy?”

như anh chưa từng đưa tiền cho cô ấy?”

như anh chưa từng hiến thận cho cô ấy?”

Mỗi câu hỏi đều khiến sắc mặt Trần tái đi một phần.

Anh ta không trả lời .

Bởi ngay cả chính anh ta biết.

Không thể quay lại nữa.

Phiên hòa giải kết thúc không vui vẻ.

Nhưng với tôi.

Nó không quan trọng.

Bởi trong suốt quá trình .

Tôi không cảm thấy đau lòng nữa.

sự bình tĩnh.

chiều.

Tôi nhận cuộc gọi từ một người lạ.

“Là chị Tô đúng không?”

“Tôi là .”

“Từng làm việc cùng Bạch Vy.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Chuyện gì vậy?”

Đầu dây kia im lặng vài giây.

nói:

“Tôi nghĩ có vài chuyện chị nên biết.”

Một .

Chúng tôi gặp nhau trong một nhà hàng nhỏ.

là một cô gái hơn ba mươi tuổi.

Ánh mắt thẳng thắn.

Cô ấy không vòng vo.

Vừa ngồi xuống lấy điện thoại .

“Bạch Vy không vô tội như chị nghĩ.”

Tôi khẽ nhíu mày.

mở một ghi âm.

Giọng nói quen thuộc vang .

Là Bạch Vy.

Âm thanh rõ.

Có lẽ ghi lại trong một tụ tập bè.

Trong ghi âm.

Có người hỏi:

“Cậu biết Trần có vợ ?”

Bạch Vy cười.

“Tất nhiên là biết.”

“Vậy cậu tiếp xúc với anh ta làm gì?”

Tiếng cười của Bạch Vy lại vang .

“Tiếp xúc sao?”

“Có phải tôi ép anh ấy đâu.”

“Một người đàn ông nếu không thích tôi.”

“Tôi có chủ động thế nào vô dụng.”

Một người khác nói:

“Nhưng anh ta là người có gia đình.”

Bạch Vy đáp nhanh.

sao?”

“Anh ấy hiểu tôi.”

vợ anh ấy không.”

“Với lại…”

Cô ta dừng một chút.

Giọng nói bỗng trở nên đắc ý.

“Một người đàn ông sẵn sàng chi tiền cho .”

“Sớm muộn gì sẽ yêu thôi.”

Mọi người xung quanh cười ồ .

Có người trêu:

“Cậu tự thế?”

Bạch Vy cười vui vẻ.

“Tất nhiên.”

“Nếu một ngày nào anh ấy tôi làm chuyện lớn.”

“Tôi sẽ .”

“Ví dụ?”

“Cưới tôi.”

“Mua nhà cho tôi.”

“Hoặc hiến thận cho tôi.”

Ngay khi nghe đến đây.

Không khí trong căn phòng riêng trở nên yên tĩnh.

tắt ghi âm.

Nhìn tôi.

“Tôi ghi âm này từ hai năm trước.”

“Tôi vẫn luôn giữ lại.”

“Tôi từng nghĩ sẽ không bao dùng tới.”

“Tôi không ngờ…”

Cô ấy cười chua chát.

“Cuối cùng mọi chuyện lại diễn đúng như cô ta nói.”

Tôi ngồi yên.

Không nói gì.

Nhưng trong lòng dâng một cảm giác lạnh lẽo.

Bởi điều chứng minh.

Bạch Vy không hề ngây thơ.

Cô ta biết rõ mọi chuyện.

Biết Trần kết hôn.

Biết tôi tồn tại.

Biết ranh giới ở đâu.

Nhưng cô ta vẫn lựa chọn bước qua.

nhìn tôi.

một chuyện nữa.”

Cô ấy mở album ảnh.

trong có nhiều ảnh chụp màn hình.

chat giữa Bạch Vy và bè.

Một nhắn khiến tôi chú ý.

Bạch Vy viết:

“Người phụ nữ như Tô Tình thật đáng thương.”

“Giữ danh phận sao?”

“Người yêu vẫn là tôi.”

Tôi nhìn dòng chữ .

Bỗng nhiên bật cười.

ngẩn người.

“Chị không tức giận à?”

Tôi lắc đầu.

“Tôi thấy buồn cười.”

“Buồn cười hai người bọn họ đều nghĩ đang chiến thắng.”

“Tới cuối cùng.”

“Chẳng ai thắng cả.”

tối.

Tôi gửi toàn bộ tài liệu cho Lý Khiết.

Ngay cả ghi âm gửi đi.

Một .

Lý Khiết gọi điện lại.

“Cậu chắc chắn muốn sử dụng nó?”

“Tất nhiên.”

“Có thể sẽ khiến mọi chuyện khó .”

Tôi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.

Giọng nói bình thản.

“Từ khi anh ta hiến thận cho người phụ nữ khác.”

“Mọi chuyện đủ khó rồi.”

Sáng hôm .

ghi âm xuất hiện trong nhóm chung.

Không ai biết người gửi là ai.

Nhưng trong vòng một sáng.

Gần như tất cả mọi người đều nghe .

Trong công ty.

Trong nhóm học.

Trong giới bè chung.

Khắp nơi đều bàn tán.

Mọi người từng cho rằng Bạch Vy là người đáng thương.

Là người bệnh.

Là tri kỷ.

Nhưng bây .

Mọi thứ thay đổi.

Chiều hôm .

Điện thoại của tôi rung .

Là cuộc gọi từ Trần .

Tôi không bắt máy.

Nhưng nhắn nhanh chóng gửi tới.

“Tô Tình.”

ghi âm kia là em làm đúng không?”

Tôi nhìn màn hình.

Không trả lời.

Một phút .

nhắn thứ hai lại tới.

“Lần này anh biết.”

anh chưa từng thật sự hiểu Bạch Vy.”

Nhìn dòng chữ ấy.

Tôi bỗng cảm thấy mệt.

Anh ta đến bây nhận sao?

Không.

Có lẽ không phải bây nhận .

là đến lúc này.

Anh ta chịu thừa nhận.

Bởi người anh ta từng liều mạng bảo vệ.

Rốt cuộc không giống như tưởng tượng.

ở phía kia thành phố.

Trong căn hộ cao cấp.

Bạch Vy nhìn vô số nhắn trích trên điện thoại.

Hai mắt đỏ hoe.

Danh tiếng cô ta vất vả xây dựng nhiều năm.

Đang từng chút một sụp đổ.

Cô ta không biết.

Điều chờ đợi phía trước.

là bắt đầu.

Chương 9: Sụp Đổ

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.