Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Đã một không có chị nguyệt quấy rầy, bác sĩ nam đối diện hỏi tôi:

“Ngoài tôi ra, em còn người đàn ông nào khác không?”

Tôi nổi đóa:

“Anh là mà dám hỏi như vậy hả?!”

Anh ta ngẩng nhìn tôi, vẻ bình thản đến đáng ghét.

“Chồng em.”

“Không nhận ra à?”

Sau chuyến công dài ngày, tôi xin nghỉ phép đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.

Nguyên nhân rất đơn giản.

“Chị nguyệt” đã mất tích tròn một .

Phòng khám yên tĩnh đến lạ.

Vị bác sĩ nam đối diện đang cúi ghi chép bệnh án. Ánh nắng xuyên qua tán cây ngoài cửa sổ, rơi lên chiếc áo blouse trắng phẳng phiu không một nếp nhăn.

Bên là sơ mi trắng cùng cà vạt chỉnh tề.

Từ góc độ nào cũng giống hệt mẫu nam chính lạnh lùng, cấm d/ụ/c thường thấy tiểu thuyết.

Ngoài tiếng gõ bàn phím và tiếng b/út sột soạt trên giấy, cả căn phòng gần như không còn âm thanh nào khác.

Anh trước màn hình máy tính, thân hình cao lớn che khuất phần lớn ánh sáng phía sau. Bờ vai rộng và vòng eo thon càng trở nên nổi bật hơn.

“Nói đi, khó chịu ở đâu?”

Giọng nói trầm thấp, ngắn gọn, hoàn toàn là phong cách việc công tư phân minh.

Tôi giật thu lại ánh mắt đang vô thức dừng trên bàn tay anh, vội thẳng người.

“Bác sĩ… em bị trễ kinh một rồi. Thỉnh thoảng còn đau bụng âm ỉ nữa. Không mắc bệnh phụ khoa gì không…”

Ngòi b/út của anh khựng lại.

Anh ngước mắt nhìn tôi qua gọng kính.

Đôi mắt sâu lạnh, sống mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ mím lại.

Ánh nhìn ấy khiến tôi có cảm giác anh đang cực kỳ thiếu kiên nhẫn với kiểu bệnh nhân như .

Sau vài giây im lặng, anh đột nhiên hỏi:

“Ngoài tôi ra, cô còn người đàn ông nào khác không?”

Tôi đứng hình.

Mất một giây.

Rồi hiểu ra.

Tên bác sĩ đang tán tỉnh tôi?!

Muốn bắt thì cũng có giới hạn chứ?

Lợi dụng thân phận bác sĩ để buông với bệnh nhân đã đủ quá đáng rồi.

Đằng còn nhằm vào một phụ nữ đã có chồng.

là không thể chấp nhận nổi!

Tôi vừa vừa ngượng, giọng cao lên:

“Anh là mà nói kiểu hả?!”

Anh cũng khựng lại.

Sau chậm rãi đẩy gọng kính lên sống mũi.

“Chồng em.”

“Không nhận ra sao?”

Tôi bật dậy khỏi ghế.

nóng bừng.

Túi xách cũng bị tôi vơ lên theo bản năng.

“Tôi có chồng rồi nhé! Anh đừng có ăn nói linh tinh!”

là…

Tôi mới đăng ký kết cách đây một .

Anh đóng nắp b/út, khoanh tay dựa lưng vào ghế.

Khóe môi như có như không nhếch lên.

Ánh mắt nhìn tôi chẳng khác nào đang thưởng thức một màn kịch vui.

Tôi bối rối đến nói cũng không ra hơi.

“Tôi… anh… tôi sẽ kiện anh…”

còn dứt.

Khóe mắt tôi bất ngờ quét qua góc bàn việc.

Rồi cả người cứng đờ.

Trên đặt một khung ảnh cưới khổ lớn.

ảnh, tôi cười tươi đến không thấy tổ quốc.

Người đàn ông đứng cạnh tôi…

Chính là vị bác sĩ lạnh đang trước .

Tôi:

“…”

Xong rồi.

Tôi vừa mắng chồng là lưu manh.

Tôi là đã quên sạch chồng trông thế nào.

kết đến quá đột ngột, nhanh đến chính tôi còn kịp thích nghi.

Tôi là một họa sĩ truyện tranh có chút danh tiếng, đã ký hợp đồng với công ty quản lý. Công việc khiến tôi quanh năm chạy khắp nơi tìm tư liệu và cảm hứng sáng .

Còn cuộc nhân là do bố mẹ sắp xếp.

Tôi nhớ mang máng rằng chồng việc bệnh viện, hơn tôi bốn tuổi, tính tình điềm đạm và rất có trách nhiệm.

Bố mẹ tôi nhìn người trước giờ từng sai.

Thế nên tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, ngoan ngoãn đi đăng ký kết .

ngờ vừa cầm giấy chứng nhận tay ngày hôm sau, tôi đã kéo vali đi công . Một chuyến đi kéo dài tròn một .

Đến giờ, ngay cả đám cưới cũng còn tổ chức.

Và hiện tại…

Người đàn ông đang đối diện tôi chính là người chồng bị tôi vô tư bỏ quên suốt một trời.

Tôi đứng trước anh, hai tay xoắn vào nhau như học sinh sai , lí nhí gọi:

“Chồng à…”

Hóa ra anh ở khoa phụ sản.

trước anh công tại bệnh viện , tôi đã chủ động liên lạc từ lâu rồi. Đâu đến tạo ra màn hiểu lầm xấu hổ đến muốn đ.à.o hố chui xuống như hôm nay.

Nghĩ lại cảnh vừa rồi tôi còn nhìn anh không chớp mắt…

Trời đất ơi.

Liệu anh có nghĩ tôi là kiểu thấy trai đẹp là dính lấy người ta không?

vẫn nhìn tôi đầy áp lực, rõ ràng đang chờ một giải thích.

lúc ấy…

RẦM!

Cửa phòng khám bị đẩy bật ra.

“Bác sĩ , muốn kiện anh vậy?!”

Anh hơi nhướng mày, chậm rãi liếc sang tôi.

Khóe môi khẽ cong lên.

Không đang cười hay không.

Nhưng ánh mắt ấy rõ ràng đang viết mấy chữ:

Không em vừa đòi kiện sao?

Đi đi, anh chờ.

Aaaa…

Tôi xấu hổ đến da tê rần.

Vội vàng che , cúi thật sâu trước ánh mắt ngơ ngác của anh bảo vệ.

“Xin lỗi anh nhé… Anh ấy là chồng tôi… là tôi không nhận ra thôi…”

Ra khỏi bệnh viện thì trời đã ngả về chiều.

Sau khi cùng tôi hoàn thành hết các hạng mục kiểm tra, kéo giúp tôi chiếc vali, lặng lẽ đi phía trước.

Còn mẹ tôi sau khi nghe xong câu qua điện thoại thì nổi trận lôi đình.

“Mới cưới xong đã bỏ chồng ở nhà để chạy đi công ! Không muốn chồng nữa thì nói luôn đi!”

“Ngày nào cũng kiếm tiền kiếm tiền! Tiền nhiều để gì?”

“Con định tự đẻ cháu từ khe đá ra chắc?!”

Tôi liếc nhìn đang đi phía trước, vội vàng che micro lại.

“Mẹ nhỏ tiếng thôi! Con đang ngại muốn c.h.ế.t đây !”

là chồng con, ngại cái gì?”

“Tối nay chủ động lên!”

“Cuối năm mẹ còn bế cháu!”

Tôi không phản đối sinh con.

Nhưng ít nhất cũng đợi người ta hết giận đã chứ!

Đi công suốt một .

Vừa trở về đã đòi kiện chồng.

Buổi tối lại muốn chủ động tiếp cận người ta.

Nghĩ kiểu nào cũng thấy quá đáng.

Mà nói thật…

Một người đàn ông đẹp trai đến tỷ lệ quay nhìn lại đạt 100% như

đâu anh xem tôi như một cuộc nhân hình thức?

dám chắc anh thật lòng muốn sống cùng tôi cả đời?

lúc tôi còn đang suy nghĩ lung tung, bất ngờ quay .

“Em muốn ăn gì?”

Tôi giật bắn .

Theo phản xạ liền tắt phụp điện thoại rồi trả như học sinh đọc bài:

“Em muốn về nhà… ăn cơm anh nấu…”

vừa thốt ra, tôi hận không thể tự c.ắ.n đứt lưỡi .

Tôi với anh thân đến từ bao giờ vậy?!

Nhà nào?

Cơm nấu?

Sao tôi lại nói ra được câu chứ?!

Ánh mắt anh lóe lên chút ngạc nhiên, sau khóe môi khẽ cong, cười như không cười:

“Được. Lên xe.”

Căn nhà tân là do mua, tôi thậm chí còn từng đặt chân tới.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.