Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mang theo ba năm thanh xuân của tôi.
Sạch sẽ bước sang cuộc sống .
thoại lại rung lên.
Là tin nhắn thoại của .
Tôi nhấn phát.
“Tống Từ, quên nói với em một .”
“Tám đó không phải tài sản chung của chúng .”
“Đó là tiền dưỡng già của mẹ.”
“Em tự ý đi.”
“ ủy thác cho xử lý .”
“Trong vòng ba ngày.”
“Nếu em không trả lại số tiền đó.”
“Chúng gặp nhau tòa án.”
Giọng rất thản.
Giống như nói một chẳng đáng nhắc tới.
Bàn tay cầm thoại của tôi bắt run lên.
Không phải vì sợ hãi.
Mà bởi cuối cùng tôi xác nhận được một sự thật.
Người đàn ông này.
Từ cuối.
Đều tính kế tôi.
Từ buổi xem mắt.
kết hôn.
sinh con.
Cho tới tận bây giờ.
Mỗi một bước.
Đều là một ván cờ.
Mà tôi.
Chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của .
Dùng xong .
Thì nên bị vứt bỏ.
Tin nhắn thoại kết thúc.
phòng yên tĩnh mức tôi thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.
Tôi mở khung trò với Hà.
Gõ vài chữ.
“ kiện tôi .”
Sau đó đứng dậy.
Đi ra khu vườn.
Ngồi xổm xuống.
Vốc lên một nắm đất.
Đất rất cứng.
Nhưng vẫn thể trồng cây.
Tôi lấy thoại ra.
Nhắn cho một tin.
“Hẹn gặp tòa.”
Chương 6
Thư của tới rất nhanh.
Chiều hôm sau.
phát nhanh giao thẳng tới ty.
Tôi mở ra ngay trước mặt sếp.
Sếp họ Tiền.
Tên là Tiền Hồng Mai.
Chính là người phụ nữ phỏng vấn tôi ngày trước.
Bà nhìn lướt qua thư .
Khẽ nhíu mày.
“Chồng cô kiện cô ?”
“Vâng.”
“Tranh chấp tài sản trong thời kỳ hôn nhân?”
“Cũng gần như vậy.”
Tiền Hồng Mai trả lại thư cho tôi.
Không hỏi thêm gì.
Chỉ nói một câu.
“Cần xin nghỉ thì cứ nói với tôi.”
“Phía ty cứ để tôi lo.”
Tôi gật .
Nhét thư vào túi xách.
Vừa bước ra khỏi văn phòng.
thoại reo lên.
Là Ngô Quế Lan.
“Tống Từ, cô biết xấu hổ không hả?”
“Tám đó là tiền dưỡng già của tôi!”
“Dựa vào đâu mà cô đi?”
Giọng bà rất lớn.
Cách một chiếc thoại vẫn nghe rõ tiếng gào thét.
“Mẹ , số tiền đó là do nói với con đó là tiền tiết kiệm chung.”
“Cho nên con đi.”
“ nó phải tiền dưỡng già của mẹ hay không.”
“Con không biết.”
“Cũng không quan tâm.”
“Cô nói láo!”
“ khi nào nói đó là tiền tiết kiệm chung?”
“Đó là tiền nó giao cho cô quản lý!”
“Cô thì hay .”
“Nhân lúc nó không đây liền cuỗm hết chạy mất!”
“Mẹ , mẹ tĩnh một chút.”
“ tĩnh?”
“Bảo tôi tĩnh kiểu gì?”
“Đó là tiền tích cóp cả đời của tôi!”
“Nếu cô không trả lại.”
“Tôi sẽ tới ty cô làm loạn!”
“Tôi sẽ tới của cô làm loạn!”
“Tôi sẽ khiến cô không sống nổi Bắc Kinh!”
Tôi hít sâu một hơi.
“Mẹ .”
“Trước khi đi làm loạn.”
“Mẹ nên hỏi con trai mẹ một trước .”
“Tiền đặt cọc biệt thự Thuận Nghĩa là từ đâu ra?”
dây bên kia đột nhiên im bặt.
“Chắc mẹ chưa biết đâu nhỉ?”
“Năm ngoái con trai mẹ âm thầm bán Hải Điến.”
“Dùng tiền bán mua biệt thự cho một người phụ nữ tên Uyển Thanh.”
“Cô mang thai.”
“Mẹ sắp được làm bà nội .”
“Cô… cô nói linh tinh cái gì vậy?”
“Con không nói linh tinh.”
“Sổ đỏ đứng tên Uyển Thanh.”
“Nhưng tiền là bỏ ra.”
“Nếu mẹ không tin.”
“Cứ đi điều tra xem Hải Điến hay không.”
Ngô Quế Lan không nói gì nữa.
Tôi nghe thấy tiếng hô hấp của bà.
Gấp gáp và hỗn loạn.
“Mẹ .”
“Con tám đi là vì con tưởng đó là tiền của mình.”
“Bây giờ xem ra.”
“Đúng là tiền của mẹ.”
“Nhưng cách con trai mẹ tiêu tiền của mẹ.”
“ tàn nhẫn hơn con nhiều.”
Tôi cúp máy.
Đứng dưới tòa ty.
Ánh nắng chói nhức mắt.
Tôi chợt nhớ tới lần gặp Ngô Quế Lan cách đây ba năm.
Bà nắm tay tôi.
Cười hiền từ.
“Tống Từ, từ nay con chính là con gái ruột của mẹ.”
Con gái ruột.
Bây giờ.
Bà hận không thể nuốt sống tôi.
Nhưng đó là bản chất của mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu.
Khi mọi thứ đều tốt đẹp.
Bạn là con gái ruột.
Khi đụng tới tiền của bà ấy.
Bạn là kẻ thù.
Huống hồ.
Người tình của con trai bà mang thai.
Đứa trẻ đó.
là đứa cháu mà bà thật sự mong đợi.
Về .