Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Chiếc ô bỏ quên ở đó.

Thì

Anh vẫn giữ nó tận bây giờ.

Tôi siết chặt cán ô.

Cổ họng nghẹn lại.

Hạ Tuấn lại lấy một phong bì.

trong là hàng chục tấm vé xem phim.

tấm đều đã cũ.

“Tại sao anh giữ cái này?”

Anh .

một lần anh định mời em xem phim.”

“Nhưng không dám.”

là mua vé.”

“Sau đó tự mình xem.”

Tôi không biết nên hay nên .

Người đàn ông trước mặt rõ ràng thông minh như vậy.

mà trước mặt tôi lại ngốc đáng thương.

.

Anh đưa tôi một chiếc USB.

“Tất cả ở đây.”

Tôi cắm điện thoại.

trong là hàng trăm file ghi chú.

file vài dòng.

【Hôm nay em vui.】

【Em được giải nhất.】

【Em cắt tóc rồi.】

【Em cảm.】

【Em hình như không vui.】

Từng dòng.

Từng dòng.

Đều là những tháng tôi không hề biết.

Nước mắt rơi xuống.

Tôi cúi .

Không dám nhìn anh.

“Hạ Tuấn.”

“Ừ.”

“Tại sao anh không sớm?”

Không khí yên lặng lâu.

Rồi anh bật .

Giọng khàn khàn.

“Anh sợ.”

Tôi ngẩng .

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt dịu dàng mức khiến người ta .

“Sợ em ghét anh.”

“Sợ em tránh xa anh.”

“Sợ ngay cả cơ hội nhìn thấy em không .”

Tim tôi đau nhói.

Anh hít sâu một hơi.

Giống như đã chuẩn lâu.

“Hôm đó dưới mưa.”

“Anh không giải .”

“Không phải vì em là người thay .”

“Anh quá tức.”

“Tức bản thân mình.”

“Tức vì đã để em chịu tổn thương.”

“Tức vì em hỏi câu đó.”

“Anh mới nhận …”

Anh dừng lại.

Khóe mắt hơi đỏ.

“Tám .”

“Anh em tám .”

“Vậy mà vẫn khiến em cảm thấy mình không đủ quan trọng.”

Tôi bật .

Hoàn toàn không thể kiềm chế.

Nước mắt rơi liên tục.

Hạ Tuấn luống cuống.

Theo bản năng lau nước mắt tôi.

Nhưng lại không dám chạm .

đứng đó.

Nhìn tôi .

Giống như một kẻ phạm lỗi.

Tôi vừa vừa .

.

Chậm rãi đưa tay .

Nắm lấy bàn tay anh.

Ngón tay Hạ Tuấn tức cứng lại.

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt rung động dữ dội.

Tôi siết chặt tay anh.

Khẽ :

“Hạ Tuấn.”

“Ừ.”

“Từ bây giờ.”

“Đừng tôi một mình nữa.”

Khoảnh khắc ấy.

Hốc mắt người đàn ông trước mặt tức đỏ lên.

10

Sau ngày đó.

Tôi và Hạ Tuấn chính thức ở nhau.

Nhưng khác với những cặp đôi khác.

Chúng tôi chẳng màn tỏ tình long trọng nào.

không hoa hồng hay pháo hoa.

đơn giản là từ hôm ấy trở đi.

sáng thức dậy.

Người tiên tôi nghĩ tới là anh.

tối trước khi ngủ.

Người tôi chuyện là anh.

Dường như tám yêu thầm của anh đã lặng lẽ kéo gần khoảng cách giữa hai chúng tôi từ lâu rồi.

Điều duy nhất không vui.

Chính là anh trai tôi.

Từ ngày biết tôi và Hạ Tuấn ở nhau.

Anh ấy như già thêm mười tuổi.

sáng sáng.

Anh ấy nhìn tôi.

Thở dài.

trưa cơm.

Lại nhìn tôi.

Tiếp tục thở dài.

tối xem tivi.

Vẫn nhìn tôi.

Thở dài lần nữa.

tôi chịu hết nổi.

“Anh hen à?”

Anh trai tức trợn mắt.

“Em dám hỏi?”

“Tao nuôi em hơn hai mươi .”

“Thằng chó Hạ Tuấn mất vài tháng là cướp mất.”

Tôi:

“…”

“Anh như em là con gà ấy.”

Anh ấy đau khổ ôm ngực.

đau hơn mất gà.”

“Tao mất cả em gái.”

Tôi bật .

Anh trai tức tôi.

“Nhìn đi!”

“Nó !”

Nhưng người đau khổ nhất.

Hình như không phải anh trai.

Mà là Hạ Tuấn.

Bởi vì anh trai tôi bắt chuyển từ đánh người sang gây khó dễ.

lần Hạ Tuấn tới nhà.

Anh ấy đều ngồi cạnh như cảnh sát canh phạm nhân.

Khoảng cách giữa tôi và Hạ Tuấn hơi gần một chút.

Anh trai tức ho.

“Khụ.”

Tôi:

“…”

Hạ Tuấn:

“…”

Nếu Hạ Tuấn đưa tôi ngoài.

Anh ấy sẽ hỏi:

“Mấy giờ về?”

“Đi đâu?”

ai khác không?”

gì?”

“Bao nhiêu tiền?”

“Thời tiết hôm nay nào?”

Tôi thật sự đập tường.

May mà Hạ Tuấn kiên nhẫn.

làm khó nào.

Anh vẫn luôn lịch sự.

Điều này càng khiến anh trai tôi tức hơn.

Một chiều tuần.

Hạ Tuấn tới nhà cơm.

Tôi đang giúp mẹ bày thức .

Đột nhiên nghe thấy tiếng anh trai hét lớn từ sân sau.

“Tăm Xỉa!”

“Mày đứng lại!”

Ngay sau đó.

Một bóng vàng béo ú lao như tên bắn nhà.

Trong miệng ngậm thứ gì đó.

Tôi quá quen với cảnh này rồi.

Từ nhỏ lớn.

Tăm Xỉa luôn sở kỳ quái.

nhặt đồ.

Nhặt được cái gì tha về ổ.

Từ dép.

Điều khiển.

Ví tiền.

cả bàn chải đánh răng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.