Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ký ức như bị ai kéo khỏi góc tối.
Năm ấy.
Thẩm Từ muốn mở nhà hàng đầu .
thiếu vốn.
Tôi bán vòng vàng duy để lại.
Thậm chí còn nghỉ học một năm để kiếm tiền.
Có lần.
Tôi làm phục vụ đến hai giờ sáng.
Bị khách say rượu kéo tay.
Thẩm Từ chạy .
Anh đánh người đến mức vào đồn cảnh sát.
Ngày hôm .
Anh ôm tôi rất lâu.
Giọng nói run rẩy.
“Xin lỗi.”
“Đều là anh vô dụng.”
Tôi khi ấy cười.
Nói rằng:
“Chúng ta rồi sẽ tốt .”
Về sau.
Quả thật tốt .
là người đứng cạnh anh.
Không còn là tôi.
Chu Mạn lấy điện thoại .
Mở một bài báo.
Đưa tôi.
Tiêu đề rất nổi bật.
【Tổng giám đốc Thẩm: Từ chàng trai nghèo đến người dẫn đầu giới ẩm thực Giang Thành】
Bên dưới là ảnh chụp Thẩm Từ và Kiều Nhược Tuyết.
Tôi vốn định lướt qua.
một dòng chữ lại khiến tôi khựng lại.
“Thẩm sinh , người quan trọng đời anh chính là vị hôn thê Kiều Nhược Tuyết.”
Tôi câu nói ấy rất lâu.
đầu đột nhiên hiện một cảnh tượng khác.
Năm thứ ba sau khi kết hôn.
Nhà hàng đầu bắt đầu có lợi nhuận.
Hôm .
Anh mua một bánh kem nhỏ.
Hai người ngồi căn phòng thuê chật hẹp.
Thẩm Từ tôi.
Nói:
“Người quan trọng đời anh là em.”
“Kể cả sau này có bao nhiêu tiền.”
“Cũng sẽ không thay đổi.”
Hóa .
Lời hứa cũng có hạn sử dụng.
Chu Mạn thấy sắc mặt tôi không ổn.
Liền giật điện thoại lại.
“Mình không nên cậu xem.”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
Bởi vì đau nhiều rồi.
Nên cũng thành quen.
Buổi tối.
Sau khi đóng cửa quán.
Tôi nhận được gọi từ .
Là điều dưỡng từng chăm sóc .
“Tiểu Lâm.”
“Có ít đồ của gái để quên tủ cá nhân.”
“Khi rảnh cô lấy nhé.”
Tôi đồng ý.
Sáng hôm sau liền .
Đi qua hành lang quen thuộc.
Tôi nhớ đến khoảng thời gian dài đằng đẵng trước đây.
Ngày cũng chạy giữa quán mì và .
Mỗi ngày ngủ chưa đến bốn tiếng.
Thậm chí có tuyệt vọng đến mức không tiếp tục thế .
vẫn luôn nắm tay tôi.
Nói:
“Con gái mạnh mẽ .”
Tôi cười.
Nước mắt lại bất giác trào .
Đúng ấy.
Một giọng nói quen thuộc vang phía sau.
“Lâm Vãn?”
Tôi quay đầu.
Là Trần.
Người từng phụ trách điều trị .
tôi.
Ánh mắt đầy tiếc nuối.
“Đến lấy đồ sao?”
Tôi gật đầu.
khẽ thở dài.
“ cô đi quá đột ngột.”
“ ít bà ấy không còn đau đớn nữa.”
Tôi im lặng.
Một sau mới nói:
“Cảm ơn .”
định rời đi.
bước được vài bước lại quay đầu.
Giống như nhớ điều gì.
“Đúng rồi.”
“Thẩm sinh gần đây không nữa à?”
Tôi ngẩn người.
“Thẩm sinh?”
Trần gật đầu.
“Đúng vậy.”
“Mấy năm nay tháng cậu ấy cũng hỏi tình hình của cô.”
“Tôi còn tưởng hai người…”
dừng lại.
Như nhận mình vừa nói điều không nên nói.
tôi đã hoàn toàn đứng sững.
Máu người như đông cứng.
“Mấy năm nay?”
Tôi nghe thấy chính giọng mình.
Khô khốc đến đáng sợ.
Trần tôi đầy ngạc nhiên.
“Cô không sao?”
“Hầu như tháng cậu ấy cũng .”
“Tôi còn tưởng…”
chưa kịp nói hết.
Tôi đã siết chặt túi tay.
Bởi vì lần đầu .
Tôi nhận .
Có lẽ.
Có những chuyện.
Không giống như những gì tôi vẫn nghĩ.
Mà đúng .
Ngoài hành lang.
Một bóng người cao lớn vừa xuất hiện nơi góc cua.
Nghe thấy toàn bộ trò chuyện.
Thẩm Từ đứng cách không xa.
Ánh mắt tối lại.
Bàn tay chậm rãi siết chặt.
Bởi anh .
Có một số bí mật.
Sắp không thể giấu được nữa.
Chương 5: Người Quỳ Trước Phòng Cấp Cứu
Tôi không mình rời bằng cách .
Gió đầu thu thổi qua hành lang.
Mang theo mùi thuốc sát trùng quen thuộc.
đầu tôi còn vang vọng một câu nói của Trần.
“Mấy năm nay tháng cậu ấy cũng .”
“Mấy năm nay.”
Không một lần.
Không hai lần.
Mà là suốt nhiều năm.
Tôi đứng dưới tòa nhà .
Ngẩng đầu những ô cửa kính sáng đèn.
nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.
Giống như có ai vừa đập vỡ nhận thức mà tôi vẫn luôn tin tưởng.
Tôi từng rằng.
Sau ly hôn.
Thẩm Từ hoàn toàn rời khỏi sống của tôi.
Từng rằng.
Anh lựa chọn Kiều Nhược Tuyết.
Từ chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
hiện tại.
Tất cả dường như không vậy.
Điện thoại rung .
Là Chu Mạn.
Tôi không bắt máy.
lặng lẽ ngồi xuống ghế đá trước sân .
Một lâu sau.