Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ừ, về .”
Bà không khóc nữa.
lúc ngang qua sân khấu, bà dừng lại.
Bà quay về phía mẹ Chu.
Giọng bà già nua rõ ràng:
“Bà Chu.”
“ chúng tôi không giàu bằng bà.”
“ cháu gái tôi không phải thứ để bà đem ra giẫm đạp.”
“ người đàn ông ngay cả cũng không chịu tự , tôi không cần.”
xong, bà kéo tay tôi.
“ thôi, A Thanh.”
Khoảnh khắc , tôi đột nhiên chiếc váy trên người không còn nặng nữa.
Tôi không còn là cô dâu bỏ rơi đứng giữa đường.
Tôi là Lâm Thanh.
Là cháu gái được bà yêu thương.
Là người phụ nữ cuối cùng cũng tỉnh mộng.
5
Tôi còn chưa ra khỏi khách sạn, Chu Yến Trì chạy .
Anh ta vẫn mặc bộ phục chú rể màu đen.
Cúc áo ngực hơi lệch, cà vạt cũng có chút lộn xộn.
Phía sau anh ta, Miểu kéo chiếc vali hồng, hai mắt đỏ hoe như đóa hoa nhỏ mưa vùi dập.
Nếu đổi lại là đây, nhìn Chu Yến Trì vội vã như vậy, có lẽ tôi tự lừa rằng anh ta vẫn quan tâm tôi.
bây giờ tôi buồn cười.
người đàn ông có thể chạy sau khi mọi thứ hủy.
Vậy vì sao ngay từ đầu không thể chạy đúng giờ?
Chu Yến Trì nhìn tôi, lập tức bước nhanh .
“A Thanh.”
Anh ta đưa tay muốn nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi nghiêng người tránh .
Luật sư Đường tiến lên nửa bước, chắn tôi.
“Ông Chu, xin giữ khoảng cách.”
Chu Yến Trì nhíu mày.
“Đây là chuyện giữa tôi và vị hôn thê tôi.”
Tôi lạnh nhạt sửa lại:
“Cựu vị hôn thê.”
Sắc anh ta trầm xuống.
“Lâm Thanh, em nhất định phải chuyện như vậy sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Không thì sao?”
“Phải thế nào mới đúng ý anh?”
“ ơn anh không xuất hiện trong ?”
“ ơn anh thuê shipper thay anh tôi?”
“Hay ơn anh chu đáo dặn người ta rằng nếu bà tôi nhận nhầm thì không cần giải thích?”
Mỗi câu tôi ra, sắc Chu Yến Trì lại khó coi hơn phần.
Anh ta nhìn thoáng qua bà phía sau tôi, môi mấp máy.
“Bà , con…”
Bà quay .
“Đừng gọi tôi là bà .”
“Cậu không xứng.”
Chu Yến Trì sững lại.
Có lẽ từ anh ta chưa từng nghe bà nặng lời như vậy.
Trong trí nhớ anh ta, bà tôi luôn hiền lành, mỗi lần gặp anh ta đều cười tủm tỉm, bảo anh ăn nhiều chút, lái xe chậm chút, làm việc đừng quá mệt.
Anh ta quen với tình yêu thương .
Cho nên anh ta mới dám cho rằng, cần anh ta vài câu mềm mỏng, bà thay tôi khuyên tôi tha thứ.
anh ta quên mất.
Người càng hiền lành, khi chạm giới hạn, lại càng tuyệt tình.
Miểu đúng lúc lên tiếng.
“ Lâm, đừng trách Yến Trì.”
“Hôm đều là lỗi em.”
“Em thật sự không hôm là ngày hai người.”
Lời này vừa dứt, tôi bật cười thành tiếng.
Tôi lấy điện thoại ra, mở trạng thái vòng bạn bè kia, đưa cô ta.
“ Miểu, cô có muốn đọc lại câu đăng không?”
Gương Miểu trắng bệch.
Chu Yến Trì nhíu mày.
“Trạng thái gì?”
Miểu lập tức lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
“Không có gì…”
“ Lâm, em nhất thời hồ đồ.”
“Em không ngờ nhìn .”
Tôi nghiêng đầu.
“Cô đặt chế độ tôi nhìn , lại không ngờ tôi nhìn ?”
“ Miểu, cô xem tôi là cô dâu bỏ rơi, hay xem là người thiểu năng?”
Sắc cô ta cứng đờ.
Xung quanh có không ít khách chưa rời , vừa nghe câu này, ánh mắt nhìn Miểu lập tức thay đổi.
Chu Yến Trì giật lấy điện thoại Miểu.
Không anh ta nhìn gì, cả người bỗng nhiên cứng lại.
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.
“ rõ rồi?”
“Cô không yếu đuối mức không hôm là ngày gì.”
“Cô còn chụp ảnh anh mặc phục chú rể giúp cô đặt vali vào cốp xe.”
“Cô cũng viết: đám có thể tổ chức lại, điều cô cần là anh trong ngày hôm .”
“Chu Yến Trì, anh động không?”
Khóe môi Chu Yến Trì mím chặt.
Anh ta quay đầu nhìn Miểu.
“Miểu Miểu, em đăng cái này thật sao?”
Miểu bật khóc.
“Em là quá sợ…”
“Em sợ sau khi anh kết hôn, anh không quan tâm em nữa.”
“Em sai rồi.”
“ em không có ý phá hỏng đám hai người.”
Tôi vỗ tay rất nhẹ.
“Hay.”
“Không có ý phá hỏng đám , là chọn đúng ngày gọi chú rể .”