Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mang theo nhiều áp lực.
Cũng mang theo nhiều lo lắng.
cùng.
Mọi người đều chứng minh giá trị của bản thân.
Lâm Niệm trở thành trưởng nhóm sáng tạo.
Hạc phụ trách lược khách .
Trần làm giám đốc vận hành.
Ngay cả những nhân viên trẻ trong nhóm.
tại cũng có thể tự mình phụ trách án lớn.
Tôi nhìn những gương mặt quen thuộc ấy.
Bỗng cảm thấy tất cả những đã trải qua đều xứng đáng.
…
Buổi chiều.
Lễ trao Truyền thông Xuất sắc thường niên chính thức diễn ra.
Đây là thưởng có giá trị trong ngành.
Từ đến nay.
Người thắng hầu đều là các lãnh đạo cấp cao của những tập đoàn lớn.
năm nay.
Tên tôi xuất trong danh sách đề cử.
Thậm chí còn .
MC công bố kết quả.
Toàn bộ hội trường vang tiếng vỗ tay.
“ thưởng Nhà lược truyền thông xuất sắc năm thuộc …”
“Thẩm Thanh!”
Ánh đèn sân khấu lập tức chiếu xuống.
Lâm Niệm nhảy dựng .
Hạc huýt sáo.
Trần ôm chầm lấy người bên cạnh.
Tôi dậy.
Bước từng bước sân khấu.
Khoảnh khắc nhận lấy chiếc cúp.
Tôi chợt nhớ tới một năm .
mình bị yêu cầu ngồi dưới khán đài.
công sức bị giao cho người khác.
bị ép xin lỗi.
Thời gian thật kỳ lạ.
Có những chuyện lúc xảy ra tưởng không thể vượt qua.
quay nhìn lại.
Hóa ra chỉ là một đoạn đường.
MC đưa micro tới.
“Giám đốc Thẩm.”
“ có muốn chia sẻ điều không?”
Tôi nhìn xuống khán phòng.
nghìn người đang chăm chú lắng nghe.
Trong số đó.
Tôi cũng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Là Phó Hàn Châu.
Anh ngồi ở ghế .
Không còn vị trí trung tâm .
Không còn ánh hào quang mọi người vây quanh.
Chỉ lặng lẽ nhìn này.
Tôi thu ánh mắt lại.
Mỉm cười.
“Cảm ơn tất cả những người từng đồng hành cùng tôi.”
“Tôi từng nghĩ thành công là phải cao hơn người khác.”
“ này mới hiểu.”
“Thành công thật sự là gặp những người sẵn sàng cùng mình tiếp.”
Ánh mắt tôi nhìn Lâm Niệm.
Nhìn Hạc.
Nhìn Trần.
“Tôi càng biết ơn những năm tháng từng khiến mình tổn thương.”
“Bởi vì nếu không có chúng.”
“Tôi sẽ không biết mình có thể xa đến đâu.”
Tiếng vỗ tay vang sấm.
Không ít người dậy.
Trong đó có Hà Minh Viễn.
Ông là người tiên.
Cũng là người vỗ tay lâu .
…
lễ trao .
Tôi cùng cả nhóm liên hoan.
Lâm Niệm nâng ly.
Mắt đỏ hoe.
“ đó nếu không theo cậu nghỉ việc.”
“Tớ chắc vẫn đang tăng ca đến chết.”
Cả bàn cười ầm .
Hạc lập tức chen vào.
“Không đúng.”
“Có đang dạy thực tập sinh học thuộc PPT.”
Tiếng cười càng lớn hơn.
Ngay cả Trần cũng bật cười.
“Đừng nhắc nữa.”
“Tôi nghe ba chữ thực tập sinh là đau .”
Bầu không khí náo nhiệt vô cùng.
Đó là cảm giác mà một năm chúng tôi chưa từng dám nghĩ tới.
…
Trong đó.
Ở một nơi khác.
Văn phòng công ty cũ vẫn sáng đèn.
Phó Hàn Châu ngồi một mình.
mặt là báo cáo tài chính.
Doanh thu giảm liên tục.
Nhân sự chủ chốt gần thay máu hoàn toàn.
án Hoa Hòa cùng cũng mất hẳn.
Những khách từng thân thiết .
tại đều hợp tác với trung tâm do Thẩm Thanh quản lý.
Anh nhìn màn hình.
lâu.
đó mở điện thoại.
Bức ảnh nền vẫn là tấm hình chụp nhiều năm .
Trong ảnh.
Một gái ôm laptop ngồi trên sàn văn phòng.
Ngẩng cười với anh.
đó công ty còn chưa có .
ấy luôn tin tưởng anh.
Còn anh thì sao?
Anh đã đánh mất người ấy bằng chính tay mình.
Điện thoại rung .
Là thư ký.
“Phó tổng.”
“ mai có cần tham buổi ký kết của Hoa Hòa không?”
Anh im lặng vài giây.
Khóe môi lộ nụ cười chua chát.
“Không cần.”
“Bây giờ đã không còn liên quan đến chúng ta nữa.”
Cuộc gọi kết thúc.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đêm tối đen mực.
Lần tiên.
Anh hiểu một điều.
Có những người.
ở bên cạnh bạn.
Bạn cho rằng đó là điều hiển nhiên.
mất rồi.
Mới phát .
Cả đời này có lẽ sẽ không gặp lại người thứ hai vậy nữa.
…
Đêm đó.
Tôi trên ban công căn hộ mới.
Gió đêm thổi nhẹ.
Điện thoại nhận một tin nhắn.
Người gửi:
Hà Minh Viễn.
“ mai rảnh không?”
Tôi cười.
“Có việc ?”
Bên kia nhanh trả lời.
“Muốn mời ăn tối.”
“Với tư cách cá nhân.”
Tôi nhìn màn hình.
Khóe môi khẽ cong .
Một năm .
Tôi mất một người từng nghĩ sẽ cùng mình hết cuộc đời.
Một năm .
Tôi có sự nghiệp.
Có bạn bè.
Có tương lai.
Và có người đang chậm rãi bước mình.
Lần này.
Tôi không còn sợ nữa.
11
Ba tháng .
Lễ ký kết hợp tác lược giữa Hoa Hòa và tập đoàn Viễn Thịnh tổ chức tại trung tâm hội nghị lớn thành phố.
Đây là án truyền thông có giá trị cao trong ba năm gần đây.
Cũng là án mà nhiều công ty từng cạnh tranh quyết liệt.
cùng.