Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nó trước mặt ta.
Nghiêng đầu nhìn.
“ .”
“ mới tới sao?”
Ta mỉm cười.
“Đúng.”
“ sống ở đây à?”
trai vui vẻ gật đầu.
“Đúng.”
“Ở đây vui lắm.”
“Không cần lớn.”
“Không cần đi học.”
“Cha mẹ lúc nào cũng ở bên.”
“Vĩnh viễn không chia xa.”
Nó vừa nói.
Ta vừa nhìn.
gáy nó cũng có một cây đinh đen.
Ta cúi xuống.
Đưa tay xoa đầu nó.
“ thích nơi này thật sao?”
trai cười rất tươi.
“Thích.”
đúng lúc ấy.
Một giọt mắt.
Lại bất ngờ rơi xuống khóe mắt nó.
Nó ngơ ngác sờ mặt mình.
“ .”
“Sao khóc?”
Ta không trả .
Chỉ khẽ dùng ngón tay chạm vào cây đinh gáy nó.
trai run .
mắt hiện một tia thanh minh.
Nó nhìn ta.
Môi run rẩy.
“…”
“Cứu…”
chưa dứt.
Tiếng chuông đồng cuối đột nhiên vang .
“Keng!”
Đôi mắt trai trở nên trống rỗng.
Nó cười hì hì.
“ phải ăn cơm.”
Nói xong.
Nó quay người chạy mất.
Giống như câu “cứu ” vừa chưa tồn tại.
…
Ta dậy.
Sắc mặt lạnh.
Lưu Đức Hải nhỏ giọng hỏi.
“Tiểu Tang Tang.”
“Đó là…”
Ta nhìn cuối .
“Là khống hồn.”
“Người thật chưa ch/ế/t.”
“ hồn phách…”
“Đã bị nhốt.”
Tần Mục hiểu.
“Giống vụ Bắc Mang Sơn?”
“Giống.”
“ nhẹ hơn.”
“Bắc Mang Sơn dùng trận.”
“Nơi này…”
Ta nhìn những sợi chỉ đỏ.
“Lại dùng người.”
…
Đúng lúc ấy.
Một ông lão bán bên đường bước tới.
Ông đặt một bát nóng trước mặt ta.
Khóe miệng vẫn giữ cười hiền hậu.
“Tiểu cô nương.”
“Đi đường xa chắc đói .”
“Ăn một bát đi.”
Mùi rất thơm.
Thơm đến mức Lưu Đức Hải cũng nuốt bọt.
ta lại nhìn thấy.
Sợi bát…
Không phải .
Mà là sợi tóc đen.
dùng cũng không phải hầm xương.
Mà là âm khí đặc quánh.
Ta khẽ cười.
“Cảm ơn.”
“ ta no .”
Ông lão không hề giận.
Chỉ tiếp tục cười.
“Ăn đi.”
“Không ăn.”
“Không được đâu.”
Ta nghiêng đầu.
“Ai nói ta muốn ?”
Ông lão khựng lại.
Ta tiếp tục nói.
“Ta tới đây.”
“Là để bắt người.”
cười trên mặt ông lão cứng đờ.
giây .
Toàn bộ người trên đồng loạt dừng mọi động tác.
Người bán bánh.
Người bán vải.
Người đánh cờ.
Người gánh .
Tất cùng quay đầu.
Nhìn phía ta.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Không chút người.
Một giọng nói già nua bỗng vang khắp con .
“Tiểu Quốc Sư.”
“Khẩu khí không nhỏ.”
Ta bình tĩnh ôm đôi giày.
“Ông là người gõ cửa?”
Giọng nói kia bật cười.
“Không.”
“Ta…”
“Chỉ là người giữ cửa.”
Vừa dứt .
Cửa lớn của Vạn Gia Phường ở cuối mở ra.
Một ông lão mặc trường bào xám chống gậy bước ra.
Tóc bạc trắng.
Lưng còng.
Gương mặt hiền như một trưởng giả làng.
Điều kỳ lạ là…
Ông ta có bóng.
Là người đầu tiên con có bóng.
Ông lão nhìn ta.
Khẽ mỉm cười.
“Tiểu Quốc Sư.”
“Lão phu chờ cô…”
“Lâu lắm .”
Ta nhìn ông ta.
Lại nhìn cái bóng dưới chân.
Bỗng bật cười.
“Ông diễn không tệ.”
Ông lão nhíu mày.
“Ý cô là gì?”
Ta chỉ xuống mặt đất.
“Nếu ông thật sự có bóng.”
“Thì…”
“Cái bóng ấy.”
“Sẽ không ngược hướng với ông.”
vừa dứt.
Cái bóng dưới chân ông lão…
Đột nhiên ngẩng đầu.
Nó nở với ta một cười vô cùng quỷ dị.
…
Tách khỏi cơ thể ông lão.
Tự mình dậy.
Chương 5: Cái Bóng Biết Cười
khi cái bóng tách khỏi mặt đất, con bỗng chìm vào im lặng.
Không tiếng rao hàng.
Không tiếng trẻ con cười đùa.
ngọn đèn lồng hai bên đường cũng đồng loạt tắt phụt.
Chỉ lại một màu đen đặc quánh.
Cái bóng đối diện ta.
Nó không có ngũ quan.
Không có quần áo.
Chỉ là một hình người hoàn toàn đen kịt.
Thế …
Khóe miệng nó lại kéo .
Nở thành một cười rất lớn.
Giống hệt cười của ông lão vừa .
Lưu Đức Hải sợ đến hai chân mềm nhũn.
“Lão… lão nô biết mà.”
“Thứ có bóng mới đáng sợ!”
Tần Mục rút kiếm, chắn trước mặt mọi người.
“Đây rốt cuộc là thứ gì?”
Ta không trả .
Chỉ chăm chú nhìn cái bóng.
Một lát mới nói:
“Nó không phải bóng.”
“Là…”
“Da.”
Mọi người cùng sửng sốt.
ông lão cũng khựng lại.
Ta chỉ vào thân thể ông ta.
“Người sống có hồn.”
“Có xác.”
“Có bóng.”
“Ông thì không.”
“Thứ trước mặt chúng ta…”
“Chỉ là một lớp da người.”
vừa dứt.
Cái bóng đen phát ra một tiếng cười chói tai.
Ông lão cũng không tiếp tục giả vờ.
Ông ta ngẩng đầu.
Đôi mắt vốn đục ngầu bỗng hóa thành hai hốc mắt đen ngòm.
Da trên mặt bắt đầu bong ra mảng.
…
mảng.
mảng.
Rơi xuống đất.
Bên lớp da ấy…
Không có thịt.
Không có xương.
Chỉ có bóng tối.
Một Cấm quân gần nhất sợ đến lùi mạnh .
“Quái vật!”
Hắn vừa lùi.
Cái bóng đen đã lao tới.
Nhanh đến mức chỉ lại một vệt đen.