Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“!”
Tần lập tức xuống.
Kiếm khí xé toạc thân ảnh màu đen.
Nhưng chỉ nháy .
Cái bóng lại khép kín chưa từng thương.
Nó hì hì.
“Không đâu.”
“Ta…”
“Không có thân.”
Ta nhìn thấy.
Thanh kiếm Tần không không trúng.
là…
Thanh kiếm vừa chạm cái bóng.
Cái bóng lập tức tách thành vô số mảnh nhỏ.
Sau đó ghép lại.
nước.
Không.
nói…
bóng.
Kiếm có thể người.
Không bóng.
…
Đúng lúc ấy.
Đôi giày trẻ con lòng ta bỗng run lên.
Giọng bé gái vang lên đầy sợ hãi.
“Tỷ tỷ…”
“Đừng để nó chạm bóng tỷ.”
Ta lập tức cúi đầu.
Nhìn bóng mình dưới chân.
khoảnh khắc ấy.
Ta phát hiện…
Bóng ta.
chậm rãi kéo dài.
Không do đèn.
là…
Có một bàn đen từ dưới đất nắm bóng ta.
Muốn kéo nó đi.
Ta không hề do dự.
Lập tức tiền sư phụ.
“!”
tiền rơi đúng lên bóng mình.
sáng vàng lập tức lan ra.
Bàn đen phát ra tiếng rít.
Nhanh chóng rút trở .
Ta ngẩng đầu.
Nhìn cái bóng đối diện.
“Thì ra…”
“Ngươi không bắt người.”
“ bắt bóng.”
lão .
“Linh hồn quá khó.”
“Thân xác quá nặng.”
“Chỉ có bóng…”
“Là dễ nhất.”
Ta chợt hiểu.
Ba mươi bảy hộ dân không tự biến mất.
là…
Bóng họ mất.
Con người không có bóng sẽ kéo thế giới này.
cây không rễ.
Không thể quay .
…
Ta quay sang Tần .
“Đại nhân.”
“Đừng nó.”
“Tìm đèn.”
Tần hơi sửng sốt.
“Đèn?”
Ta gật đầu.
“Nơi có bóng.”
“Ắt có sáng.”
“Nếu…”
“Không sáng.”
“Nó cũng không bóng.”
Lưu Đức Hải lập tức hiểu.
“Ý con là…”
“Nó dùng sáng để nuôi bóng?”
“Đúng.”
Ta vừa dứt lời.
Đã chạy thẳng phía chiếc đèn lồng gần nhất.
Phù!
Lá bùa vàng dán lên.
Ngọn lửa lập tức tắt.
Ngay khi chiếc đèn đầu tiên tắt.
Cái bóng đen đối diện run lên.
Thân thể lập tức nhỏ đi một chút.
Ta mỉm .
“Quả nhiên.”
“Đèn!”
“Tắt hết đèn!”
Tần lập tức quát lớn.
“Cấm quân!”
“Chia nhau dập toàn bộ đèn lồng!”
“Rõ!”
Hơn mười Cấm quân lập tức tản ra.
Chỉ chốc lát.
Từng ngọn.
Từng ngọn đèn phố lần lượt tắt.
Con phố sáng rực vừa rồi.
Nhanh chóng chìm bóng tối.
Điều kỳ lạ là…
nhiều đèn tắt.
Những người phố trở nên hoảng loạn.
Người bán hàng ôm đầu.
Đứa trẻ ngồi khóc.
Người đánh cờ đứng ngây ra.
…
Bọn họ dần tỉnh lại.
Cái bóng đen thì ngược lại.
Thân thể nó lúc mờ.
lão tức giận gầm lên.
“Ngăn chúng lại!”
Ngay lập tức.
Toàn bộ dân phố loạt lao phía Cấm quân.
Không để giết.
để…
Bảo vệ đèn.
Ta nhìn thấy cảnh ấy.
Lập tức hiểu ra.
Bọn họ…
Đều khống chế.
Ta cắn đầu ngón .
Vẽ nhanh một đạo phù.
“Thiên Quang Phá Chướng!”
Lá bùa hóa thành hàng trăm điểm sáng.
Bay thẳng phía những người phố.
Mỗi điểm sáng chạm sau gáy một người.
Lại có một cây đinh đen rơi xuống.
“!”
“!”
“!”
Âm thanh liên tiếp vang lên.
Người đầu tiên tỉnh lại.
Là bà bán đậu hũ.
Bà ôm đầu.
dần có thần.
Sau đó nhìn quanh.
Bỗng hét lên đầy hoảng sợ.
“Đây…”
“Đây là đâu?”
Rồi người thứ hai.
Người thứ ba.
Ngày nhiều người dần tỉnh lại.
Sắc mặt lão cuối cùng cũng thay đổi.
ta nhìn ta.
không vẻ ung dung lúc trước.
“Con bé.”
“Ngươi…”
“Biết Thiên Quang Phù?”
Ta híp .
“Biết.”
“ biết nhiều hơn thế.”
Ta vừa nói.
Vừa áo ra một chiếc cũ kỹ.
Chiếc này…
Chính là thứ ta lặng lẽ nhặt dưới đáy giếng từ lúc bước đây.
Ta khẽ lắc .
“…”
Tiếng vừa vang.
lão lập tức ôm đầu gào thét.
Ngay cả cái bóng đen cũng phát ra tiếng rít chói tai.
Ta nhìn chiếc .
Khóe môi cong lên.
“Thì ra…”
“Người gõ cửa thật sự.”
“Không .”
“ là…”
Ta ngẩng đầu nhìn phía mái nhà cao nhất cuối con phố.
Một bóng người mặc áo trắng ngồi vắt vẻo mái ngói.
Hai chân đung đưa.
hắn.
Lại cầm…
Một chiếc mõ gỗ.
Hắn cúi đầu nhìn ta.
Rồi mỉm .
“Tang Tang.”
“Cuối cùng…”
“Cũng tìm ta rồi.”
Chương 6: Người Gõ Cửa Thật Sự
“Cuối cùng… cũng tìm ta rồi.”
Giọng nói người áo trắng rất trẻ.
Nghe qua chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi.
Nhưng hắn lại già nua đến lạ, đã nhìn qua vô số năm tháng.
Hắn ngồi mái ngói, hai chân khẽ đung đưa. Chiếc mõ gỗ gõ nhịp nhàng.
“Cốc.”
“Cốc.”
“Cốc.”
Âm thanh ấy vừa vang lên.
Toàn bộ con phố thời chấn động.
Những người vừa tỉnh táo nhờ Thiên Quang Phù lại ôm đầu quỳ xuống.
Bà bán đậu hũ đau đớn hét lên.
“Đừng… đừng gõ nữa!”
Mấy đứa trẻ cũng loạt bật khóc.
Ngay cả cái bóng đen vừa suy yếu cũng bắt đầu khôi phục lại.
Ta ngẩng đầu nhìn người áo trắng.