Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BLGwRmVCi

Sáp Thơm AMBI PUR Hương Thơm Thư Giãn 180G - Sáp Thơm Phòng Ngủ, Nhà Vệ Sinh, Phòng Khách, Bếp
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Không hề chớp.
tiền của sư trong tay ta nóng mức bỏng rát.
Ta theo bản năng siết chặt.
“Keng!”
tiền vang lên.
mắt đỏ lập tức khựng .
Nó hơi híp xuống.
Giống như đang đánh giá.
Một lúc sau, giọng kia cất lên.
“Thì ra…”
“Ngươi thật sự là truyền nhân của hắn.”
Ta không đáp.
Chỉ lặng lẽ mở .
Trong khoảnh khắc ấy.
Thế giới trước mắt thay đổi.
phố mất.
Những căn nhà mất.
Thay vào đó là vô số cửa màu đen đứng san sát nhau.
Mỗi cửa đều bị một sợi xích đỏ chặt.
Trên mỗi ổ .
Đều khắc tên một người.
Ta nhìn tên của bà bán đậu hũ.
Tên của viên quan phẩm.
Tên của những đứa trẻ mất tích.
Ba mươi bảy cửa.
Ba mươi bảy cái tên.
Nhưng ở cùng…
có cửa thứ ba mươi tám.
Ổ trên đó.
Đang từ từ lên hai chữ.
Tang Tang.
Ta khẽ hít vào một hơi.
Ông chống gậy nhìn vẻ mặt ta thì bật cười.
“Nhìn rồi?”
Ta nhìn hắn.
“Ngươi muốn nhốt .”
Ông ta lắc đầu.
“Không.”
“Ta muốn…”
“Mời ngươi.”
“Mời?”
Ta cười nhạt.
“Mời người khác bằng cách bắt ba mươi bảy hộ dân?”
Ông bình tĩnh đáp: “Bọn họ chỉ là chìa .”
“Lấy mạng người làm chìa .”
“Ngươi xứng hai chữ ‘mời’?”
Nụ cười trên mặt ông ta dần mất.
“Tiểu Quốc Sư.”
“ đường này.”
“Chẳng phải sư ngươi từng đi sao?”
Ta lập tức lạnh mặt.
“Ngươi không xứng nhắc sư .”
…
Đúng lúc ấy.
Người áo trắng đột nhiên ôm đầu.
Chiếc mõ gỗ vỡ trong tay hắn bỗng phát ra từng nứt.
“Két…”
“Két…”
Hắn đau quỳ xuống.
Hai tay ôm chặt đầu.
Trong mắt lên vô số ký ức hỗn loạn.
Ta vội chạy tới.
“Huynh sao rồi?”
Hắn nắm lấy cổ tay ta.
Giọng đứt quãng.
“Đừng…”
“Đừng để…”
“Nó mở hết mắt…”
Ta chưa kịp hỏi.
Hắn chỉ về phía cửa dưới ta.
“Đó…”
“Không phải cửa.”
“ là…”
“Mắt.”
Lời ấy khiến ta đứng sững.
Mắt?
Người áo trắng thở dốc.
“ …”
“Không phải tổ chức.”
“ là…”
“Một đôi mắt.”
Trong đầu ta như có sấm nổ vang.
Tổ chức …
Không phải vì lấy tên là .
vì bọn chúng thật sự đang tìm…
Một đôi mắt.
…
Ông người áo trắng ra bí mật thì ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.
“Đồ phản bội.”
Ông ta giơ gậy.
Điểm nhẹ xuống đất.
Ngay lập tức.
Một sợi chỉ đen từ sau gáy người áo trắng bỗng căng thẳng.
Máu từ tai hắn chảy xuống.
Thân thể bắt đầu run dữ dội.
Ta mở nhìn kỹ.
Mới phát .
Sau gáy người áo trắng.
Không chỉ có một đinh.
là…
Bảy .
Bảy đinh đen đóng sâu vào linh hồn.
Khó trách suốt mười ba năm.
Hắn chỉ biết đi gõ cửa.
Hắn căn bản…
Không tự do.
…
Ta không nghĩ nhiều nữa.
Lập tức lấy ra bảy lá .
Máu đầu ngón tay lướt qua mặt .
“ địa minh.”
“Phá!”
Bảy lá thời bay ra.
Nhắm thẳng vào bảy đinh.
Ông sắc.
“Ngăn nó !”
Cái đen lập tức lao tới.
Tần Mục chờ từ lâu.
“Keng!”
Kiếm quang sáng rực.
Lần này ông không chém cái .
chém thẳng xuống mặt đất.
Mặt đất nứt toác.
Ánh lửa từ khe nứt bùng lên.
Không ánh sáng.
Cái lập tức yếu đi.
Chỉ chậm một nhịp.
Bảy lá dán lên sau gáy người áo trắng.
“Bốp!”
đầu tiên vang lên.
Một đinh bật ra.
Người áo trắng lập tức ho sặc.
Đôi mắt sáng thêm một chút.
“Bốp!”
“Bốp!”
Liên tiếp ba nữa rơi xuống.
Hắn ôm đầu.
Ký ức trong mắt càng lúc càng rõ.
Ta nhìn vẻ mặt hắn thay đổi.
Từ mê mang.
đau đớn.
cùng…
Là phẫn nộ.
Hắn nhìn ông .
Giọng khàn đặc.
“Ta…”
“Nhớ rồi.”
Ông lần đầu tiên lộ vẻ hoảng hốt.
“Không thể!”
“Ngươi không được nhớ!”
Người áo trắng chậm rãi đứng dậy.
Khóe mắt đỏ hoe.
“Ta nhớ…”
“Tên ta.”
Ta nín thở.
Đây là điều hắn quên suốt mười ba năm.
Hắn nhìn ta.
Khóe môi khẽ cong.
“Tang Tang.”
“Ta tên…”
“ .”
“Ta…”
“Từng là đệ tử ngoại môn của Cơ Môn.”
Lời vừa dứt.
Cả phố loạt rung chuyển.
tiền trong tay ta phát ra vang chưa từng có.
“Keng!”
“Keng!”
“Keng!”
Giữa không trung.
Một hư ảnh mờ nhạt của sư chợt lên.
Ông nhìn .
Khẽ thở dài.
“…”
“ cùng nhớ ra rồi.”
Chương 10: Đệ Tử Bị Xóa Tên
Hư ảnh của sư chỉ xuất trong chớp mắt.
Mờ mức giống như một làn khói.
Nhưng ngay khi nhìn dáng ấy, cứng người.
Đôi môi hắn run lên.
Ánh mắt vốn trống rỗng suốt mười ba năm cùng lên một tia sáng.
“Sư… …”
Hắn vừa cất .
Hư ảnh kia chậm rãi tan đi.
Chỉ tiền trong tay ta vẫn không ngừng rung lên.
“Keng.”
“Keng.”
“Keng.”
quỳ sụp xuống đất.
Hai tay ôm đầu.
Ký ức bị phong ấn suốt bao năm như nước lũ vỡ đê, cuồn cuộn tràn về.
Má/u từ mũi và khóe miệng hắn chảy xuống.
Thế nhưng hắn bật cười.