Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trong đầu lập tức nhớ đến lá thư cuối Quyển 4.
Dưới mắt đỏ.
Cũng từng xuất hiện…
Một đóa sen đen.
tiền của trong tay khẽ rung lên.
“.”
“.”
Lần này.
Không còn là lời nhắc.
như…
Một lời cảnh báo.
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
Nhìn về phương tây.
Khóe mắt khẽ nheo .
Ta có linh cảm.
Vụ án ba tiếng gõ…
Thật sự đã kết thúc.
…
Người đứng sau Thiên Nhãn.
Cuối cùng cũng bắt đầu ra tay.
Chương 15: Người Cờ
Ba ngày sau.
Người đen giam trong thiên lao.
Toàn bộ Cấm quân thay phiên canh giữ ngày đêm.
Tần Mục còn đích thân bày thêm ba tầng trận pháp quanh ngục.
Theo lý nói.
Một ruồi cũng không thể bay .
sáng ngày thứ ba.
Thiên lao xảy ra chuyện.
…
Khi Hoàng đế dẫn ta đến nơi.
Toàn bộ ngục tốt đều quỳ rạp dưới đất.
Ai nấy mặt cắt không còn giọt máu.
Tần Mục đứng nhà lao.
Bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
Hoàng đế trầm hỏi:
“Người đâu?”
Tần Mục chậm rãi tránh sang một bên.
“ còn.”
“…”
“Xin bệ hạ tự xem.”
Ta bước đến song sắt.
Người đen trong ngục.
Tư thế không hề thay đổi.
tay đầu gối.
Đầu hơi cúi.
Giống hệt lúc áp giải .
…
Khi ta mở Thiên Nhãn.
Ta lập tức phát hiện.
Trong thân thể hắn.
Không còn .
Ta nhẹ nhàng đẩy cửa bước .
Đưa tay lên cổ hắn.
Da thịt còn ấm.
Mạch tượng cũng chưa mất.
Chỉ là…
Ba bảy vía.
Đã biến mất sạch.
Lưu Đức Hải nuốt khan.
“Chết… rồi?”
Ta lắc đầu.
“Không.”
“Thân xác còn sống.”
“…”
“ người lấy đi.”
Hoàng đế cũng trầm mặc.
Thiên lao canh phòng nghiêm ngặt.
Không ai nhìn thấy người ra .
Thế một người sống sờ sờ…
lấy mất .
…
Đúng lúc ấy.
Ta chợt nhìn thấy.
bàn đá trong ngục.
Có một bàn cờ.
Không biết xuất hiện từ khi nào.
quân cờ.
Một đen.
Một trắng.
Được giữa bàn.
Ta bước tới.
Quân cờ trắng ở thiên nguyên.
Quân cờ đen cách đó ba ô.
Nhìn qua.
Chỉ là một nước cờ bình thường.
…
Ta vừa đưa tay chạm quân cờ trắng.
Một nói nhẹ bỗng vang lên.
“Tang Tang.”
“Lâu rồi không gặp.”
Ta lập tức rụt tay.
nói ấy.
Không phải người đen.
Cũng không phải Diệp Vô Cực.
là…
Một người hoàn toàn xa lạ.
Hoàng đế thấy sắc mặt ta thay đổi thì hỏi:
“ nghe thấy gì?”
Ta nhìn bàn cờ.
Khẽ đáp.
“Có người…”
“ nói chuyện với .”
…
nói kia vang lên.
“Ngươi phá Bắc Mang Sơn.”
“ phá Quỷ Môn.”
“Quả nhiên.”
“Không khiến ta thất vọng.”
Ta lạnh hỏi:
“Ngươi là ai?”
Đối phương bật .
Tiếng nhẹ.
khiến người ta có cảm giác như hắn mặt.
“Ta?”
“Chỉ là…”
“Một người cờ.”
Ta khẽ nhíu mày.
“Thiên Nhãn?”
“Không.”
“Thiên Nhãn.”
“Chỉ là quân cờ.”
“Bao gồm Diệp Vô Cực.”
“Bao gồm người vừa rút .”
“Bọn họ…”
“Đều là quân cờ.”
tử ta khẽ co .
Diệp Vô Cực…
Cũng chỉ là quân cờ?
Vậy người nói chuyện với ta…
Rốt cuộc là ai?
…
Ta nhìn bàn cờ.
Chậm rãi xuống.
“Ngươi muốn gì?”
Đối phương đáp nhanh.
“Muốn một ván cờ.”
“Ta không biết .”
“Không.”
“ mươi năm .”
“Ngươi đã xuống.”
“Bây giờ.”
“Chỉ là tiếp tục.”
Tim ta bỗng đập mạnh.
mươi năm ?
Ta năm nay mới năm tuổi.
Làm sao có thể…
Đúng lúc ấy.
tiền của trong tay đột nhiên phát sáng.
“!”
“!”
“!”
Ánh sáng vàng bao phủ toàn bộ bàn cờ.
nói kia lập tức khẽ.
“Hắn luôn bảo vệ ngươi.”
“Đáng tiếc.”
“Hắn không còn nhiều thời gian.”
Ta đứng bật dậy.
“Ngươi nói gì?”
Đối phương không trả lời.
chỉ nhẹ nhàng nói một câu cuối cùng.
“Tàng Thư Các.”
“Ta chờ ngươi.”
khi bốn chữ ấy vừa dứt.
quân cờ bàn.
thời hóa thành tro bụi.
Gió nhẹ thổi qua.
Không còn dấu vết.
…
Đêm hôm đó.
Ta một mình mái Ngự Thư Phòng.
Trong tay cầm lệnh bài của Lục Thanh.
Bên cạnh là tiền của .
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.
Khẽ hỏi:
“ .”
“Tàng Thư Các…”
“Có thật còn không?”
Không có ai trả lời.
Chỉ có tiền khẽ rung.
“.”
Một tiếng nhẹ.
Giống như…
gật đầu.
Ta mỉm .
Đứng dậy.
Phủi sạch vụn bánh quế váy.
“Tốt.”
“Vậy sẽ đi.”
“ muốn xem.”
“Rốt cuộc…”
“Ai mới là người ván cờ này.”
Ở một nơi xa.
Giữa biển mây phủ kín.
Một nam nhân mặc trắng bàn cờ đá.
Đối diện hắn.
Không có ai.
Hắn nhẹ nhàng xuống một quân cờ đen.
Khóe môi hơi cong.
“Tiểu Quốc .”
“Chúng ta…”
“Sắp gặp nhau rồi.”
Hết Quyển 5: Tiếng Gõ Sau Cửa.