Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

cô gần vỡ vụn.

Sau khi cấp cứu.

Cô lại liên tục cho Cố Dẫn Thương.

Một cuộc.

Hai cuộc.

Mười cuộc.

Hai mươi cuộc.

Không một ai bắt máy.

Mỗi lần nghe câu:

“Thuê bao quý khách…”

Khuôn mặt cô lại trắng thêm một chút.

Xe cấp cứu đến.

Tô Kiến theo suốt quãng đường.

Trong bệnh viện.

Cô chạy hết cửa đến cửa khác.

Đóng viện phí.

giấy.

Làm thủ tục.

Thông báo người thân.

Không hề lấy một phút nghỉ ngơi.

Mái tóc vốn gọn gàng đã rối tung.

Đôi giày cao gót chạy đến gãy mất một chiếc.

Nhưng cô không hề dừng lại.

Đến trước cửa phòng cấp cứu.

Bác sĩ bước ra.

“Người nhà bệnh nhân đâu?”

…”

Tô Kiến khựng lại.

dâu.”

“Bệnh nhân còn trai không?”

Cô siết chặt điện thoại.

…”

“Anh ấy…”

“Đang đường.”

Nói dối xong.

Cô cúi đầu.

Nước mắt lặng lẽ rơi .

Cố Dẫn Thương nhìn đến đây.

đã siết chặt thành nắm đấm.

Anh biết.

Hôm đó…

Không phải anh đang đường.

Mà đang nằm bãi biển.

Cùng người phụ nữ khác.

chuyển sang ba giờ sau.

Đèn phòng cấp cứu tắt.

Bác sĩ bước ra.

Ông tháo khẩu trang.

Khẽ lắc đầu.

“Xin lỗi.”

“Chúng đã cố gắng hết sức.”

Đầu gối Tô Kiến mềm nhũn.

Cô ngồi sụp hành lang.

Đôi môi mấp máy rất lâu.

Cuối cùng chỉ bật ra một câu.

“Mẹ…”

xin lỗi…”

Không một khóc lớn.

Không gào thét.

Chỉ cúi đầu ôm lấy mặt.

Cả người run lên từng cơn.

Một y tá trẻ tới.

Nhỏ hỏi.

“Người nhà khác đâu rồi?”

Tô Kiến lau nước mắt.

Khẽ đáp.

“Chồng …”

“Đang công tác.”

Y tá im lặng.

Ánh mắt nhìn cô đầy thương xót.

kết thúc.

Cố Dẫn Thương ngồi bất động.

Đôi mắt đỏ ngầu.

Anh nhớ ra rồi.

Hoàn toàn nhớ ra rồi.

Hôm ấy.

Khoảng thời gian mẹ đang cấp cứu.

Tần Sơ từng kéo anh chụp rất nhiều .

Còn đăng lên mạng xã hội.

Dòng trạng thái viết:

“Ba chỉ thuộc về hai chúng ta.”

ấy.

Anh còn rất lãng mạn.

Bây giờ nhìn lại.

Mỗi chữ một cái tát.

Anh lập tức mở điện thoại.

Tìm bài đăng ấy.

.

Giờ.

Phút.

Tất cả.

Trùng khớp hoàn toàn với thời gian mẹ anh được đưa vào phòng cấp cứu.

Hai chân Cố Dẫn Thương mềm nhũn.

Anh chậm rãi ngồi nền nhà.

Lần đầu tiên trong hơn ba mươi năm cuộc .

Anh cảm mình là một kẻ thất bại đến thảm hại.

Không chỉ là một người chồng tồi.

Mà còn là một đứa bất hiếu.

Đúng ấy.

Điện thoại làm việc đổ chuông.

Là thư hội đồng quản trị.

tịch Cố.”

“Hội đồng quản trị yêu cầu chiều nay họp khẩn.”

chuyện gì?”

anh khàn đặc.

Đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi đáp.

“Một số cổ đông đã nhận được đoạn ngài cùng cô Tần ở khu nghỉ dưỡng.”

“Cùng …”

“Chuyện bà Cố qua và phu nhân một mình lo tang lễ đã lan khắp công ty.”

“Họ yêu cầu ngài giải trình.”

Cuộc kết thúc.

Cố Dẫn Thương vẫn ngồi bất động.

Anh chợt hiểu.

Những gì vừa mất.

Không chỉ là mẹ.

Không chỉ là Kiến .

Mà còn là danh dự, uy tín và tất cả những thứ anh từng kiêu hãnh nhất.

Ngoài cửa kính.

Bầu trời vốn trong xanh đã bị mây đen phủ kín.

Một cơn mưa lớn đang lặng lẽ kéo đến.

Giống hệt cơn bão mà cuộc anh sắp phải đối mặt.

Chương 4: Scandal phản phệ

Ba giờ chiều.

Phòng họp tầng ba mươi tám.

Không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.

Hơn hai mươi vị cổ đông và ban lãnh đạo cấp cao đã ngồi kín hai bên họp.

màn hình lớn không còn là báo cáo doanh thu quen thuộc.

Mà là hàng loạt bài viết đang lan truyền với tốc độ chóng mặt.

tịch tập đoàn Cố bỏ mặc mẹ hấp hối, cùng nữ thư nghỉ dưỡng ba ba đêm.”

dâu một mình lo tang lễ, chồng mất liên lạc.”

“CEO nổi vướng bê bối đạo đức.”

Mỗi tiêu đề một cái tát giáng thẳng vào mặt Cố Dẫn Thương.

Anh ngồi ở vị trí tọa, gương mặt hốc hác, hai mắt đầy tia máu.

Chưa bao giờ anh nghĩ, một mình lại bị đưa lên đầu các trang tin bằng cách .

Một vị cổ đông lớn đập mạnh tập tài liệu .

“Cố tổng.”

“Anh định giải thích thế nào?”

Cố Dẫn Thương siết chặt hai .

“Đó là chuyện riêng .”

“Chuyện riêng?”

Một người khác cười lạnh.

“Anh nghĩ bây giờ còn là chuyện riêng sao?”

Ông ta chỉ lên màn hình.

“Cổ phiếu vừa mở phiên sáng đã giảm gần bảy phần trăm.”

“Ba đối tác điện yêu cầu tạm dừng hợp đồng.”

“Một ngân hàng đang xem xét lại hạn mức tín dụng.”

“Tất cả vì scandal anh.”

Trong phòng họp, không ai lên bênh vực.

Một nữ giám đốc khẽ thở dài.

“Cố tổng.”

“Thị trường không chỉ nhìn năng lực.”

“Họ còn nhìn đạo đức người lãnh đạo.”

“Một người ngay cả mẹ ruột không ở bên bà qua …”

“Còn để vợ một mình gánh vác tất cả…”

“Làm sao khách hàng còn tin tưởng giao hàng tỷ cho chúng ta?”

Câu nói ấy khiến cả căn phòng chìm vào im lặng.

Không ai phản bác.

Bởi…

Đó là sự thật.

Cố Dẫn Thương cúi đầu.

Lần đầu tiên trong , anh không biết phải đáp lại thế nào.

Cuộc họp kéo dài gần hai .

Kết quả cuối cùng.

Anh phải tạm thời rút khỏi ba dự án trọng điểm.

Toàn bộ hoạt động đối ngoại được chuyển cho phó tịch.

Ngay cả quyền một số hồ sơ quan trọng bị hội đồng quản trị hạn chế.

Sau khi mọi người rời .

Cố Dẫn Thương vẫn ngồi một mình trong phòng họp.

Chiếc ghế tịch dưới thân vẫn cũ.

Nhưng anh biết.

Uy tín mà mình mất sẽ không dễ lấy lại.

Bên ngoài khu văn phòng.

Nhân viên tụm năm tụm ba thì thầm.

“Cậu xem tin chưa?”

“Nghe nói bà Cố mấy chục cuộc mà tổng tài không nghe.”

còn nghe chị Kiến một mình túc trực bệnh viện suốt đêm.”

“Thật tội nghiệp.”

người vợ vậy mà còn không biết trân trọng.”

tán nhanh chóng im bặt khi nhìn Cố Dẫn Thương bước ra.

Nhưng những ánh mắt nhìn anh đã hoàn toàn thay đổi.

trước là kính nể.

Giờ chỉ còn lại thương hại.

Và khinh bỉ.

Cố Dẫn Thương siết chặt nắm .

Lần đầu tiên anh cảm nhận rõ ràng thế nào là ánh mắt dư luận.

Đúng ấy.

Tần Sơ ôm một xấp tài liệu bước tới.

Đôi mắt cô đỏ hoe.

Nhìn Cố Dẫn Thương, nước mắt lập tức lăn .

“Dẫn Thương…”

cô run run.

“Em vừa đọc tin tức.”

“Xin lỗi…”

“Nếu hôm đó em không đề nghị anh cùng khảo sát…”

“Thì mọi chuyện đã không thành ra thế .”

Nói đến đây.

Cô nghẹn ngào đưa muốn nắm lấy cánh anh.

Theo thói quen trước đây.

Mỗi lần cô tỏ ra tủi thân vậy.

Cố Dẫn Thương sẽ dịu dỗ dành.

Nhưng lần .

Anh không hề động.

Chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Ánh mắt ấy khiến Tần Sơ bất giác khựng lại.

Lần đầu tiên.

Cô cảm trong mắt người đàn ông không còn sự dịu dàng.

Chỉ còn sự xa lạ.

Trong đầu Cố Dẫn Thương không ngừng hiện lên hình đoạn .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.