Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

“Ba ngày anh khảo sát.”

“Cô ấy đã đặt một nhà hàng.”

“Cũng chuẩn bị sẵn kết quả khám.”

“Cô ấy tự báo cho anh tin vui.”

“Nhưng…”

Giọng luật sư dừng lại.

“Anh đã hủy bữa tối ấy để đưa Tần Sơ Ảnh sân bay.”

Ầm!

Đầu óc Cố Dẫn Thương hoàn toàn trống rỗng.

Anh nhớ .

Hôm đó.

Kiến Thanh từng gọi cho anh.

Nói rằng:

“Buổi tối em có chuyện nói.”

Anh lại trả lời rất qua loa.

“Hôm khác .”

“Anh bận.”

Thì

Điều cô nói.

Không chuyện ly hôn.

Mà là…

Anh sắp được làm cha.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi khỏi khóe mắt Cố Dẫn Thương.

Anh cúi đầu, hai vai run .

Lần đầu tiên cuộc đời.

Anh khóc như một đứa trẻ.

Nhưng anh hiểu.

Những giọt nước mắt hôm nay.

Không thể đổi lại sinh mạng của .

Cũng không thể đổi lại trái tim của người phụ nữ anh yêu.

đó không xa.

phòng bệnh.

Tô Kiến Thanh nhẹ nhàng đặt tay bụng.

mỉm cười với sinh mệnh nhỏ đang lớn dần .

yêu.”

đã tha thứ cho ba .”

“Nhưng…”

sẽ không quay về nữa.”

Ngoài cửa sổ.

Ánh trăng dịu dàng phủ mặt biển.

Một người ở phòng.

Một người đứng ngoài sân bệnh viện.

Chỉ nhau vài chục mét.

Nhưng khoảng giữa hai trái tim.

Đã xa mức không nhìn thấy điểm cuối.

Chương 9: Người cha đứng lưng

ngày ở bệnh viện.

Cố Dẫn Thương không xuất hiện mặt Tô Kiến Thanh nữa.

Anh giữ đúng khoảng .

Không gọi điện.

Không nhắn tin.

Cũng không tìm gặp cô.

Nhưng mỗi sáng.

cửa studio Thiết Kế Thanh Mộc đều xuất hiện một túi đồ.

thì là sữa dành cho bầu.

là trái cây tươi.

lại là vài quyển sách chăm sóc thai kỳ.

Không có tên người gửi.

Chỉ có một tờ giấy nhỏ.

“Chúc một ngày bình an.”

Ban đầu, Tô Kiến Thanh tưởng là chủ quán cà phê đối diện.

Cho một hôm.

chủ cười lắc đầu.

“Không chị.”

“Mỗi sáng đều có một người đàn rất sớm.”

“Đặt đồ .”

“Chị hỏi tên.”

“Anh ấy chỉ cười.”

lòng Tô Kiến Thanh đã đoán được là ai.

Nhưng cô không hỏi.

Cũng không chối.

Chỉ lặng lẽ mang số đồ ấy tặng lại cho trung tâm chăm sóc và bé gần đó.

Cô không nhận.

Nhưng cũng không lãng phí.

Một tuần .

Studio bất ngờ gặp rắc rối.

Chủ nhà gọi điện.

“Cô Tô.”

“Xin lỗi.”

“Tôi vừa nhận được lời đề nghị thuê mặt bằng với giá gấp đôi.”

“Nếu cô đồng ý chuyển …”

“Tôi sẽ bồi thường hợp đồng.”

Tô Kiến Thanh thở dài.

“Được.”

“Tôi sẽ dọn.”

Cúp máy.

Cô nhìn quanh studio nhỏ.

Đây là nơi cô đã tự tay sửa sang từng chút.

Vừa mới ổn định.

Lại bắt đầu đầu.

Đúng lúc ấy.

chủ quán cà phê hớt hải sang.

“Kiến Thanh.”

“Chủ nhà vừa gọi lại.”

ấy bảo không cho thuê nữa.”

“Không.”

“Là tiếp tục cho em thuê.”

giảm tiền thuê một năm.”

Tô Kiến Thanh ngạc nhiên.

lại đổi ý nhanh vậy?”

chủ cười.

“Chị cũng không rõ.”

“Chỉ nghe nói có người gặp ấy.”

“Dường như trả giúp ấy một khoản nợ.”

Tô Kiến Thanh im lặng.

lòng đã có đáp án.

Buổi chiều.

Cô mang một chậu hoa cửa.

bên kia đường.

Một chiếc xe màu đen đỗ rất xa.

Người ngồi xe lặng lẽ nhìn về studio.

Không xe.

Không bước lại gần.

Ánh mắt chỉ dừng trên bóng dáng cô.

Tiểu Lý ngồi ở ghế lái hỏi.

“Cố tổng.”

“Anh không ?”

Cố Dẫn Thương lắc đầu.

“Không.”

“Anh ấy…” Tiểu Lý sửa lời.

“À không…”

“Chị ấy sẽ không vui.”

Cố Dẫn Thương cười.

Nụ cười đầy chua chát.

“Chỉ cần biết cô ấy sống tốt.”

“Đã đủ .”

Tiểu Lý nhìn chủ của .

ba tháng qua.

Người đàn từng lạnh lùng, kiêu ngạo ấy thay đổi quá nhiều.

Mỗi sáng đều tự tay chọn thực phẩm.

Tự học dinh dưỡng cho thai phụ.

Buổi tối lại ngồi đọc sách chăm sóc trẻ sơ sinh.

Ngay cả những cuộc họp quan trọng.

Anh cũng luôn kết thúc đúng giờ.

Chỉ để lái xe phố này.

Lặng lẽ nhìn một lúc rời .

Nếu là đây.

Có lẽ không ai tin.

Một vị tổng tài lại có thể vì một người phụ nữ mà hạ vậy.

Đúng lúc ấy.

Một bé khoảng sáu tuổi vụt qua đường.

.

Một chiếc xe tải đang lao tới.

“Cẩn thận!”

Tiếng hét vang .

Không kịp suy nghĩ.

Tô Kiến Thanh lao định kéo bé.

Nhưng vì mang thai, động tác chậm hơn bình thường.

Ngay khoảnh khắc chiếc xe chỉ vài mét.

Một bóng người đối diện như điên tới.

Cố Dẫn Thương dùng toàn bộ sức lực ôm lấy hai người, lăn mạnh vào lề đường.

Két!

Tiếng phanh xe chói tai vang .

Chiếc xe tải dừng lại sát bên.

Mọi người xung quanh đều hoảng sợ.

bé bật khóc.

“Tại …”

xin lỗi…”

Cố Dẫn Thương chống tay ngồi dậy.

Việc đầu tiên anh làm không kiểm tra .

Mà nhìn về Tô Kiến Thanh.

“Em…”

“Em có không?”

Tô Kiến Thanh vẫn chưa hoàn hồn.

Theo bản năng đặt tay bụng.

May mắn.

Đứa bé không có phản ứng bất thường.

lắc đầu.

“Tôi không .”

lúc ấy.

Cố Dẫn Thương mới cúi nhìn cánh tay .

Khuỷu tay đã rách một mảng lớn.

Máu chảy dọc cổ tay.

Ống quần cũng bị cọ rách.

chủ quán cà phê vội tới.

“Trời ơi!”

bị thương !”

Cố Dẫn Thương chỉ cười.

“Không .”

“Chỉ trầy da thôi.”

Anh quay sang nhìn bé.

“Về qua đường nhìn xe.”

“Đừng nữa.”

bé òa khóc gật đầu.

Được ôm chặt vào lòng.

Bệnh viện.

kiểm tra.

Bác sĩ nhìn kết quả siêu âm mỉm cười.

“Đứa bé không .”

“Chỉ là cô bị kích động.”

“Về nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Nghe vậy.

Cố Dẫn Thương vẫn luôn đứng ngoài cửa cuối cùng mới thở phào.

Anh quay người định rời .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.