Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15. Tối hôm ấy, Julien đưa tôi về.
Trên đường , anh bỗng hỏi:
“ vừa rồi là bạn trai cũ cô?”
“Phải.”
“Anh ta hối hận.”
“Có lẽ.”
“Cô còn yêu anh ta không?”
Tôi nhìn Julien.
Anh lập tức giải thích:
“Tôi hỏi với tư cách bạn bè.”
“Tôi không có ý dò hỏi.”
Tôi bật cười.
“Không còn.”
Julien thở phào rất khẽ.
Tôi giả vờ không nhận .
khi về ký túc xá, tôi nhận được email từ Hạ .
Bên là một tập tài liệu.
Tên file là “Bảy năm”.
Tôi mở .
Đó là những bức ảnh cũ.
Ảnh chúng tôi phòng thuê.
Ảnh ngày công ty lập.
Ảnh lần gọi vốn công.
Ảnh tôi ngủ gục trên bàn việc.
Ảnh sinh nhật năm.
Cuối cùng là một bức ảnh chụp chiếc nhẫn cầu hôn.
Hạ viết:
[Dĩ Ninh.]
[Anh đã phòng chúng ta thuê.]
[Chủ vẫn giữ chiếc bàn cũ.]
[Trên góc bàn còn có dòng chữ em khắc.]
[“ này nhất định phải có một lớn.”]
[Bây giờ anh mới hiểu.]
[Điều em muốn không phải lớn.]
[Mà là ấy có một lòng yêu em.]
[Anh đã có cơ hội.]
[ anh tự tay mất.]
[Anh không em nữa.]
[Anh muốn lỗi.]
[Không phải công ty.]
[Không phải cổ phần.]
[ không phải em đã công.]
[Anh lỗi đã khiến tin tưởng anh nhất phải thất vọng.]
Tôi đọc xong.
đó đóng email.
Không trả lời.
Lời lỗi anh ta có lẽ là .
sự hối hận anh ta không thể xóa những gì đã xảy .
Tôi không cần phải anh ta cuối cùng đã hiểu.
như một chiếc cốc bị đập vỡ.
vỡ có thể lòng lỗi.
chiếc cốc không có nghĩa vụ phải trở nguyên vẹn.
16. Một năm , tôi nghiệp với tích đứng khóa.
Aurora đã hoàn hai vòng gọi vốn.
Sản phẩm được sử dụng tại mười bảy quốc gia.
Tôi trở về nước tham dự hội nghị công nghệ quốc tế.
Ban tổ chức xếp tôi vào vị trí diễn giả chính.
Hạ thị có gian hàng tại hội nghị.
Tân tổng giám đốc đích thân đến chào tôi.
“Cô Tống, rồi không gặp.”
“ rồi không gặp.”
Anh ấy đưa tôi xem báo cáo mới.
khi thay đổi ban lãnh đạo, Hạ thị dần ổn định.
Công ty đã mua quyền sử dụng phiên bản cơ bản Aurora theo giá thị trường.
Không còn bất kỳ ưu đãi đặc biệt nào.
Công việc là công việc.
Tôi không quá khứ mà cố ý gây khó dễ.
không còn cho không bất cứ thứ gì.
Tân tổng giám đốc chần chừ một lúc rồi :
“Tổng giám đốc Hạ cũ đã rời hội đồng quản trị.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Anh ấy bán cổ phần rồi?”
“Bán một phần.”
“Phần còn chuyển vào quỹ tín thác.”
“Nghe anh ấy đang một dự án nhỏ.”
Tôi gật .
“Vậy sao.”
Tân tổng giám đốc quan sát sắc mặt tôi.
“Cô không muốn biết tình hình anh ấy?”
“Không.”
Câu trả lời tôi rất tự nhiên.
Không miễn cưỡng.
không đau đớn.
Tôi sự đã buông xuống.
Buổi tối, ban tổ chức tổ chức tiệc.
Tôi mặc váy đen, đang chuyện với khách hàng thì nghe thấy một giọng quen thuộc.
“Dĩ Ninh.”
Tôi .
Hạ đứng cách đó không xa.
Anh ta mặc bộ vest màu xám đơn giản.
Không còn trợ lý theo.
không còn đám đông vây quanh.
Anh ta bước đến.
“ rồi không gặp.”
“ rồi không gặp.”
Ánh mắt anh ta dừng trên chiếc nhẫn ở tay tôi.
Không phải nhẫn cưới.
là một chiếc nhẫn thiết kế đơn giản Julien tặng ngày tôi nghiệp.
Hạ vẫn nhìn rất .
“Em kết hôn rồi?”
“Chưa.”
Ánh mắt anh ta sáng lên một giây.
Tôi tiếp tục:
“ sắp đính hôn.”
Ánh sáng ấy lập tức tắt.
Anh ta khẽ gật .
“Là lần trước?”
“Phải.”
“Anh ta đối xử với em không?”
“.”
“Có nhớ em dị ứng gì không?”
Tôi bật cười.
“Nhớ.”
“Có đưa em ma không?”
“Anh ấy sợ hơn em.”
“ vẫn .”
Hạ cười.
Nụ cười rất nhạt.
“Vậy là .”
Anh ta lấy từ túi một chiếc hộp nhỏ.
“Cái này trả em.”
Tôi mở .
Là chiếc đồng hồ tôi tặng anh ta.
Chiếc đồng hồ xuất hiện bức ảnh Lâm Tịch Dao đăng dưới bầu trời sao.
“Anh giữ nó gì?”
“Không biết.”
Anh ta nhìn chiếc đồng hồ.
“Có lẽ đây là món quà cuối cùng em tặng anh.”