Trước quầy thu ngân của siêu thị, khi hàng người phía trước còn nhích từng chút một, cô bạn thân của tôi là Hứa Noãn chợt vỗ trán.
“Ch/ế/t rồi, tớ quên lấy thêm ít đồ.”
Vừa dứt lời, Giang Dịch, bạn trai tôi, đã lập tức quay người đi theo cô ấy.
Trước khi rời khỏi hàng, anh còn ngoái lại dặn:
“Em cứ đứng đây giữ chỗ, bọn anh quay lại ngay rồi thanh toán.”
Tôi ngoan ngoãn ở lại.
Hết một người rồi lại thêm một người tính tiền xong.
Đến lượt mình, tôi vẫn chẳng thấy hai người đâu.
Không còn cách nào khác, tôi liên tục nhường vị trí cho những khách phía sau.
Đợi đến khi hàng người tan hết, trước mắt vẫn chẳng có lấy một bóng dáng quen thuộc.
Điện thoại gọi không được.
Tin nhắn gửi đi cũng không có hồi âm.
Cuối cùng, tôi đành một mình xách ba túi đồ ăn vặt toàn là những món Hứa Noãn thích, lặng lẽ trở về.
Vừa mở cửa, tiếng cười nói đã vọng ra từ phòng khách.
Hai người họ ngồi cạnh nhau xem chương trình truyền hình, trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Túi đồ trên tay quá nặng, vừa buông xuống đã phát ra một tiếng động trầm thấp.