Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a9B2Ydv

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Ta chỉ thấy gương .”

“Không có quán.”

Ta quay sang Tần Mục.

đại nhân?”

“Tường.”

“Không có gì khác.”

Hoàng đế cũng khẽ đầu.

Lúc này ta mới hiểu.

Khung cảnh trong gương…

Chỉ mình ta nhìn thấy.

Đồng của sư phụ rung .

.”

.”

.”

Lần này.

Không hiện chữ.

Mà tự mình bay khỏi ta.

Đồng lơ lửng chiếc gương .

Nhẹ nhàng xoay tròn.

Ông không có đứng xa bỗng biến sắc.

“Không được!”

không màng Tần Mục.

Lao thẳng về chiếc gương.

“Chặn !”

Ta vừa dứt lời.

Tần Mục rút .

quang như cầu vồng xé gió.

!”

Ông bị ép lùi ba bước.

Nhưng hoàn toàn không để ý.

Chỉ nhìn chằm chằm chiếc gương.

Lần đầu tiên.

Ta nhìn thấy sự hoảng loạn trong .

Ta mỉm .

“Thì ra…”

sợ nó.”

Ông không đáp.

Chỉ điên cuồng kết ấn.

Ngay tức.

Hơn trăm chiếc gương trong tiệm đồng thời rung .

Từng bên trong bắt đầu hiện rõ.

Có người già.

Có trẻ nhỏ.

Có thiếu nữ.

Có thư sinh.

Tất cả cùng đập mạnh vào gương.

“Bịch!”

“Bịch!”

“Bịch!”

Tiếng va chạm dồn dập vang .

Giống như bọn họ đang liều mạng muốn thoát ra.

Lưu Đức Hải nhìn mà lạnh cả sống lưng.

“Trong mỗi chiếc gương…”

“Đều có người?”

Ta mở Thiên Nhãn.

Khung cảnh tức thay đổi.

Không phải một người.

Một hồn phách.

Mỗi chiếc gương đều nhốt một phần hồn của nạn nhân.

Khó trách những người mất vẫn sống.

Hồn của họ…

Bị chia làm hai.

Một nửa ở thân xác.

Một nửa bị nhốt trong gương.

Ta đưa cầm lấy chiếc gương .

Ngay khoảnh khắc đầu ngón chạm vào gương.

Ông trong quán bỗng dừng quét lá.

Ông chậm rãi quay người.

Ta nín thở.

sư phụ.

Thật sự sư phụ.

Ông vẫn mặc bộ bào .

cầm cây chổi trúc.

Khóe đầy ý .

“Tang Tang.”

Ông gọi khẽ.

Ta tức đỏ hoe .

“Sư phụ.”

Ông nhìn ta một lúc.

Rồi đầu.

“Không được khóc.”

“Khóc xấu.”

Ta mím môi.

không khóc.”

Sư phụ bật .

“Vẫn mạnh miệng như hồi bé.”

sau.

Lưu Đức Hải, Hoàng đế và những người khác chỉ thấy ta đang đứng chuyện với một chiếc gương.

Không ai nghe được điều gì.

Ta hít sâu một hơi.

“Sư phụ.”

“Người ở đâu?”

Ông đầu.

“Đây chỉ một thần niệm.”

“Không phải ta.”

Ta hơi thất vọng.

“Sư phụ.”

tìm người lâu lắm.”

Ánh ông dịu .

“Ta biết.”

“Cho nên…”

“Mới để chiếc gương này.”

Ta nhìn quanh.

“Người biết sẽ tới?”

Ông gật đầu.

“Từ nhiều năm .”

“Ta biết.”

Ta ngơ ngác.

“Biết bằng cách nào?”

Sư phụ không trả lời.

Chỉ nhìn đồng đang lơ lửng gương.

nhớ.”

“Lúc ta đưa đồng cho .”

“Ta gì không?”

Ta suy nghĩ lâu.

Cuối cùng đầu.

quên.”

Ông .

“Hôm đó.”

“Ta .”

“Nếu một ngày đồng tự tìm đường.”

“Thì chứng tỏ.”

đủ lớn.”

Ta cúi đầu nhìn đồng .

Đúng vậy.

Dạo gần đây.

Nó càng ngày càng chủ động.

Không cần ta điều khiển.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng lạnh vang .

“Đủ rồi.”

Ông không có giơ .

Một thanh bằng gương từ từ ngưng tụ.

chém mạnh về chiếc gương .

“Nó không được tồn tại!”

Ta tức xoay người.

Đồng bay ngược trở về .

!”

Ta giơ đồng đỡ.

Ầm!

gương vỡ nát.

Nhưng lực phản chấn khiến ta lùi liền mấy bước.

Khóe môi cũng rịn má/u.

“Tang Tang!”

Lưu Đức Hải hoảng hốt chạy tới.

Ta đầu.

không sao.”

Nhưng trong lòng ta rõ.

Đối phương mạnh hơn vụ án nhiều.

Đây mới chỉ

Một người giữ gương.

Sư phụ trong gương khẽ thở dài.

vẫn hấp tấp.”

Ta .

“Giống người.”

Ông bật thành tiếng.

“Đúng.”

“Giống ta.”

Ông ngẩng đầu nhìn về ông không có .

Ánh hiền hòa ban đầu bỗng trở nên lạnh lẽo.

Chỉ một ánh nhìn.

Ông tức phun ra một ngụm má/u.

Thân thể liên tục lùi về sau.

hoảng sợ nhìn chiếc gương.

“Không thể…”

chỉ một thần niệm…”

Sư phụ bình thản đáp.

“Giết .”

“Một thần niệm.”

đủ.”

Vừa dứt lời.

Ông khẽ phất .

Không có linh lực kinh thiên.

Không có quang rực trời.

Chỉ một động tác nhẹ.

Thế nhưng toàn bộ hơn trăm chiếc gương trong Minh Kính Trai đồng loạt xuất hiện vết nứt.

“Rắc.”

“Rắc.”

“Rắc.”

Âm thanh vỡ vụn vang khắp căn tiệm.

Trong từng chiếc gương.

Những hồn phách bị giam giữ đồng loạt mở .

Ông không có cuối cùng cũng biến sắc.

nhìn sư phụ.

Giọng lần đầu tiên mang theo sợ hãi.

…”

“Rốt cuộc…”

sống…”

“Hay chết?”

Sư phụ không trả lời.

Chỉ nhìn thật lâu.

Rồi chậm rãi một câu khiến cả căn tiệm chìm vào tĩnh lặng.

.”

gặp rồi.”

…”

“Sắp tỉnh .”

Chương 6: Kẻ Thức Tỉnh

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.