Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

“Keng.”

Một luồng sáng vàng tỏa ra.

giấy bay lập tức chậm lại.

Ta nhân cơ hội lấy một .

Đúng chạm .

Một đoạn ký ức hiện lên.

Một lớn.

Vô số giá gỗ xếp san sát.

Mỗi giá đều treo đầy mặt nạ.

Không.

Không phải mặt nạ.

Là…

Khuôn mặt người.

Một bàn cầm bút lông.

Nhẹ nhàng viết tên mỗi khuôn mặt.

“Trương Tam.”

“Lý Tứ.”

“Vương thị.”

Viết xong.

Lại treo lên giá.

Giống như cất .

Ta còn chưa nhìn rõ người cầm bút.

Ký ức đã tan.

Ta mở mắt.

Trong nắm chặt giấy.

mặt của giấy.

Lại hiện ra hai chữ.

Họa Các.

Ta khẽ lẩm bẩm.

“Họa Các…”

Lục Thanh đứng gần nhất nghe thấy.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

“Không thể nào…”

Ta quay sang.

“Huynh biết?”

Lục Thanh gật .

“Hai mươi năm trước.”

Cơ Môn từng ghi chép.”

Nhãn có bốn nơi.”

“Quỷ Môn.”

“Họa Các.”

“Tàng Thư Các.”

“Còn một nơi cuối …”

Hắn bỗng ôm .

Sắc mặt trắng bệch.

Giống như lại bị phong ấn ký ức.

Ta vội đưa truyền một tia linh lực.

“Đừng nghĩ.”

Lục Thanh thở dốc.

Mồ hôi lạnh chảy đầy trán.

“Ta…”

“Không nhớ.”

“Chỉ nhớ…”

“Bốn nơi ấy.”

“Đều do bốn người .”

Trong lòng ta chợt trầm xuống.

Vậy nghĩa là…

Người gương chỉ là một.

Người áo đen chỉ là một.

Người cửa cũng chỉ là một.

Nhãn…

còn nhiều người chưa xuất hiện.

Đúng ấy.

Tiếng cười của nam tử mặc áo xanh lại vang lên.

Không biết đâu.

“Tiểu Quốc Sư.”

“Đừng đoán nữa.”

“Rồi sẽ gặp.”

Giọng nói vừa dứt.

Tất cả giấy trắng trong loạt bốc cháy.

Ngọn lửa màu xanh.

Không thiêu đồ vật.

Chỉ thiêu khuôn mặt giấy.

Tiếng kêu khóc đau đớn vang lên khắp .

Ta biến sắc.

“Không !”

Đó là diện phách của người bị hại.

cháy hết.

Bọn họ sẽ thật sự mất khuôn mặt.

Ta lập tức cắn ngón .

Má/u nhỏ lên tiền.

địa quy nguyên.”

“Diện phách hồi thân!”

tiền phát ra ánh sáng rực rỡ.

Hàng trăm giấy loạt rung lên.

Từng khuôn mặt giấy hóa điểm sáng.

Bay ra khỏi tửu lâu.

Hướng về khắp kinh .

Chúng đúng chủ nhân của mình.

Rồi chui giữa mi tâm.

ấy.

nhiều nơi trong kinh .

người ôm khóc thét.

loạt ngẩng lên.

Trong gương.

Khuôn mặt của họ…

Đã trở về.

Ta không hề vui.

Bởi ngay khi điểm sáng cuối rời khỏi .

bức họa của ta.

Bỗng xuất hiện thêm một nét bút mới.

Không ai cầm bút.

Nét mực tự hiện lên.

Chậm rãi viết dưới bức .

“Ba ngày .”

“Đến lượt ngươi.”

Chương 9: Ba Ngày Định Mệnh

Ba ngày .

Đến lượt ngươi.

Mực bức họa còn chưa khô.

Mùi mực thoang thoảng lan khắp .

Ta nhìn chằm chằm bốn chữ ấy.

Trong lòng lại không hề dao động.

đổi người khác.

Có lẽ này đã hoảng sợ.

xuống núi.

Ta đã quen với việc bị người khác nhắm .

Lưu Đức Hải thì khác.

Ông vừa nhìn thấy dòng chữ ấy đã tái mặt.

“Không !”

“Lão nô phải đốt bức !”

Ông vừa định lao tới.

Ta đã ông lại.

“Gia gia.”

“Không đốt.”

Lưu Đức Hải sửng sốt.

“Sao lại không?”

Ta nhìn bức họa.

“Nó…”

dẫn đường.”

Tần Mục cũng hiểu ý.

hủy đi.”

“Manh mối sẽ mất.”

Ta gật .

“Hắn cố ý để lại.”

“Nghĩa là…”

“Hắn muốn con đi .”

Hoàng đế đứng bên cửa sổ.

Ánh mắt dõi về phía bầu trời đêm.

“Biết là bẫy.”

“Con đi?”

Ta cười.

“Đi.”

không.”

“Con sẽ chẳng bao giờ hắn.”

Hoàng đế nhìn ta thật lâu.

Cuối chỉ khẽ thở dài.

.”

lần này.”

“Trẫm không để con đi một mình.”

Đêm đó.

Toàn bộ tửu lâu bị phong tỏa.

Đại Lý Tự lật tung từng tấc đất.

Không bất kỳ dấu vết nào của nam tử mặc áo xanh.

Không có mật thất.

Không có đường hầm.

Ngay cả dấu chân cũng không.

Giống như…

Hắn chưa từng xuất hiện.

Chỉ có bức họa.

nằm yên bàn.

Ta cẩn thận cuộn lại.

Vừa chạm .

tiền của sư phụ bỗng khẽ rung.

“Keng.”

Ta lập tức mở Nhãn.

Một luồng khí trắng mỏng.

bay ra bức .

Không hướng lên trời.

Mà len lỏi dọc theo mặt đất.

Ta mỉm cười.

rồi.”

Tần Mục bước tới.

“Có mối?”

Ta chỉ xuống đất.

“Hắn để lại đường.”

“Đi theo.”

Luồng khí trắng dẫn chúng ta xuyên nửa kinh .

Đi chợ đêm.

Đi cầu đá.

Đi cả phủ của mấy vị đại thần.

Điều kỳ lạ là.

Nó không hề dừng lại.

Cuối .

Nó đưa mọi người đến trước…

Quốc Tử Giám.

Lưu Đức Hải ngẩn người.

“Sao lại là nơi này?”

Ngay cả Hoàng đế cũng khẽ nhíu mày.

Quốc Tử Giám là nơi đào tạo quan viên.

Mỗi ngày có hơn nghìn học sinh lại.

hung thủ thật sự ẩn thân ở đây.

Thì đã quá táo bạo.

Ta nhìn luồng khí.

Nó không chính điện.

Mà vòng ra phía .

Đến một nhà cũ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.