Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tấm biển gỗ mục.
Phía chỉ còn đọc được hai chữ.
Họa Phòng.
…
Cánh cửa không khóa.
Ta đẩy nhẹ.
“Két…”
Một mùi mực tàu nồng xộc .
Trong phòng.
Không có người.
Chỉ có vô số bức tranh treo kín bốn phía.
Có tranh sơn thủy.
Có tranh hoa điểu.
Có tranh chân dung.
Mỗi bức vẽ đẹp.
Đẹp đến mức…
Giống như người .
vào.
vô thức dừng chân trước một bức tranh.
“Lạ .”
“Bức này…”
“Sao giống người quen quá.”
Ta quay đầu nhìn.
Bức tranh ấy vẽ một tiểu thái giám.
Ta nhận .
Đó người hầu trong cung ba năm trước.
Nhưng…
Người ấy bệnh ch/ế/t từ lâu.
Ta chậm rãi tới.
Nhìn kỹ.
Bỗng phát hiện.
Đôi mắt trong tranh…
khẽ chuyển .
Ta kéo lùi lại.
“Đừng nhìn lâu!”
Đúng lúc ấy.
Người trong tranh.
Bỗng chớp mắt.
sợ đến lùi liền mấy .
“Tranh…”
“Tranh biết !”
Không chỉ một.
Mà…
Toàn bộ tranh trong phòng.
đồng loạt mở mắt.
…
Tần Mục rút kiếm.
“Cẩn thận!”
Ta lắc đầu.
“Đừng chém.”
“Đây…”
“Không phải yêu.”
Ta mở Thiên Nhãn.
Trong mỗi bức tranh.
có một tia hồn phách yếu.
Giống như…
Có người dùng tranh.
Để giữ lại một phần linh hồn.
Ta còn suy nghĩ.
Một giọng nói già nua bỗng vang lên phía sau.
“Các vị.”
“Đẹp không?”
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Một ông lão mặc áo vải xanh chống gậy đứng ngoài cửa.
Mái tóc bạc .
Lưng hơi còng.
Khuôn mặt hiền hậu.
vai còn đeo một túi vải đựng bút.
Nhìn qua.
Chỉ giống một họa già bình thường.
Ông khẽ .
“Những bức tranh ấy.”
“ do ta vẽ.”
Ta nhìn ông.
Khẽ hỏi.
“Người của Họa Các?”
Ông lão hơi bất ngờ.
“Ồ?”
“Tiểu Quốc biết Họa Các?”
Ta không trả lời.
Chỉ mở Thiên Nhãn.
.
Ông lão trước mặt biến mất.
Thay vào đó.
một bộ xương đứng.
Mỗi khúc xương.
được khắc đầy những nét bút màu đỏ.
Không phải chú văn.
Mà …
Tên người.
Hàng nghìn.
Hàng vạn cái tên.
Ta chợt lạnh người.
Ông ta…
Lấy tên người.
Khắc lên xương .
…
Ông lão vẻ mặt ta thay đổi thì lớn.
“Nhìn rồi?”
“Tiểu Quốc .”
“Con mắt của ngươi.”
“Quả nhiên đẹp.”
Ta lạnh lùng hỏi.
“Ngươi lấy nó?”
Ông lão lắc đầu.
“Không.”
“Ta chỉ …”
“Vẽ nó.”
Lời dứt.
Hắn rút một cây bút lông từ trong túi.
Đầu bút đỏ như má/u.
Hắn không chấm mực.
Mà chấm thẳng lên…
Tròng mắt .
Một giọt má/u theo đầu bút rơi xuống .
Hắn .
“Tang Tang.”
“Đứng yên.”
“Cho ta…”
“Vẽ một bức chân dung.”
khi cây bút hạ xuống.
Ta bỗng cảm .
Khuôn mặt …
Không thể cử nữa.
Chương 10: Bức Họa Không Được Hoàn Thành
Khuôn mặt ta cứng lại.
Không phải vì sợ.
Mà …
Giống như có một bàn tay vô hình giữ lấy đường nét mặt.
Ta chớp mắt.
Không được.
quay đầu.
Cũng không được.
Chỉ còn đôi đồng tử vẫn có thể chuyển khẽ.
Ông lão cầm bút lông đứng cách ta không xa.
Đầu bút vẫn nhỏ giọt má/u đỏ xuống nền gạch.
Hắn không hề vội.
Giống như một họa chờ ánh sáng đẹp nhất để hạ bút.
ta bất thì hoảng hốt lao tới.
“Tiểu Tang Tang!”
Ông được hai .
Ông lão khẽ phất tay.
Một tờ từ tay áo bay .
“Bốp.”
Tờ dán lên ngực .
.
Ông đứng cứng tại chỗ.
Không nói được.
Không cử được.
cả ánh mắt cũng dần trở nên đờ đẫn.
Tần Mục biến sắc.
“ Định Hồn Phù!”
Hắn rút kiếm.
Kiếm quang như điện.
Một kiếm chém đứt tờ .
lảo đảo lùi lại.
Sắc mặt bệch.
“ rồi…”
“Lão nô cảm giác…”
“Hồn sắp bị kéo .”
Ông lão khẽ .
“Không.”
“Ta chỉ mượn.”
“Để làm mẫu.”
…
Lục Thanh nhìn chằm chằm cây bút trong tay đối phương.
Đột nhiên.
Hắn như nhớ điều gì.
“Tang Tang!”
“Đừng để hắn hoàn thành bức họa!”
Ta không thể nói.
Chỉ khẽ chớp mắt.
Lục Thanh quay sang Hoàng đế.
“Bệ hạ!”
“Năm xưa phụ nói.”
“Họa Các có một cấm thuật.”
“Nếu chân dung được vẽ hoàn chỉnh.”
“Người trong tranh.”
“Sẽ trở thành .”
“Còn người …”
“Sẽ bị nhốt vào tranh.”
Trong lòng ta chợt lạnh đi.
Thảo nào…
Hắn không lấy khuôn mặt ta .
Hắn …
Vẽ ta.
…
Ông lão mỉm .
“Xem .”
“Thiên Cơ Môn.”
“Vẫn còn người nhớ.”
Hắn giơ bút.
Đầu bút nhẹ nhàng lướt tờ .
Không cần nhìn ta.
Mỗi một nét bút hạ xuống.
Ta cảm mặt có thêm một cảm giác tê dại.
Hắn vẽ nhanh.
Chỉ vài hơi thở.
hiện đôi mắt.
Rồi sống mũi.
Khóe môi.
đường nét.
Giống hệt ta.
Điều đáng sợ nhất .
Khi hắn vẽ xong đôi mắt.
Thị lực của ta bắt đầu mờ đi.
Như thể…
Đôi mắt bị chuyển sang bức tranh.
…
“Tang Tang!”
Hoàng đế không còn giữ bình tĩnh.