Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Long khí người bùng .
Kim quang phủ kín cả căn .
Những bức tranh treo tường loạt rung chuyển.
Người trong tranh ôm đầu kêu khóc.
Ông lão lùi nửa bước.
Khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười.
“Long khí…”
“Khắc tà.”
“…”
“Không khắc nghệ.”
Hắn tục hạ bút.
thêm một nét.
Ta cảm thấy tai mình không nghe rõ.
Âm thanh quanh người dần trở nên xa xăm.
tiếng bút sột soạt giấy.
…
Đúng lúc ấy.
tiền sư phụ trong tay áo bỗng tự bay .
“Keng!”
“Keng!”
“Keng!”
Nó không lao về phía ông lão.
dừng trước ta.
Rồi…
Chậm rãi xoay tròn.
Một hàng chữ vàng hiện giữa không trung.
“Đừng tranh.”
Ta hiểu ý.
đầu đến giờ.
Ta vẫn luôn bức .
chính vì vậy.
Thần niệm ta mới bị kéo vào.
Ta cố hết sức.
Nhắm .
Ngay khi hai khép kín.
Mọi cảm giác tê dại gương giảm hơn phân nửa.
Ông lão lần đầu tiên cau mày.
“Hửm?”
“Phát hiện rồi sao?”
Ta không mở .
mở Thiên Nhãn.
Trong thế giới Thiên Nhãn.
Ta không cần dùng đôi bình thường.
Trước ta.
Ông lão không là một bộ xương.
là…
Một người khổng lồ ghép vô số bức tranh.
Mỗi bức tranh là một khuôn .
Mỗi khuôn đang khóc.
đang vùng vẫy.
Hóa ra…
Toàn bộ thân thể hắn.
tạo nên những người bị nhốt trong tranh.
…
Ta hít sâu một hơi.
Đưa tiền .
Khẽ đọc:
“Thiên địa vô cực.”
“ quy bản nguyên.”
tiền phát sáng.
Từng sợi kim quang bắn ra.
Không chém ông lão.
cắt đứt từng sợi tơ nối giữa hắn và những bức tranh.
“Phựt.”
“Phựt.”
“Phựt.”
Mỗi một sợi bị cắt.
Ông lão lùi một bước.
Nét cười dần biến mất.
“Không thể…”
“Hắn…”
“Sao dạy cả thuật này?”
Ta không đáp.
tục cắt.
Đến sợi thứ mười ba.
Một bức tranh phía sau ông lão đột nhiên rơi xuống.
Khung tranh vỡ tan.
Một luồng sáng trắng trong tranh bay ra.
Hóa thành một cụ già tóc bạc.
Ông lão ấy ta.
Khom người thật sâu.
“Đa tạ…”
Rồi tan vào không trung.
Ngay sau đó.
Bức tranh thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư…
Liên vỡ vụn.
Hàng chục hồn phách giải thoát.
Tiếng khóc trong căn dần biến thành tiếng cười.
…
Ông lão nổi giận.
Hắn cắn đầu lưỡi.
Phun một ngụm má/u bức chân dung chưa hoàn thành.
Trong khoảnh khắc.
Bức tranh bỗng mở .
Thiếu nữ trong tranh.
Chậm rãi bước ra.
Nàng gương ta.
giọng nói ta.
Thậm chí ngay cả hơi thở giống hệt.
Nàng ta.
Khẽ cười.
“Tang Tang.”
“ giờ…”
“Ta sẽ thay sống.”
Nói xong.
Nàng quay người.
Bình tĩnh bước ra khỏi .
Điều khiến tất cả mọi người lạnh sống lưng là…
Không một ai ngoài ta.
Nhận ra người vừa bước ra…
Không phải Tang Tang thật.
là…
Một bức tranh.
Chương 11: Kẻ Mạo Tiểu Quốc Sư
Bức tranh bước ra khỏi .
Không nhanh.
Không chậm.
Từng bước chân giống hệt ta.
Ngay cả cách hai búi tóc nhỏ khẽ đung đưa không khác chút nào.
Điều đáng sợ nhất là…
Khi “Tang Tang” ngang qua Hoàng đế.
Ông mỉm cười.
“Tang Tang.”
“Con định đâu?”
“Bệ hạ.”
“Con ra ngoài một lát.”
Giọng nói.
Ngữ điệu.
Thậm chí cả ánh cong cong khi cười.
giống hệt ta.
Hoàng đế hoàn toàn không phát hiện điều gì bất thường.
Ông gật đầu.
“Đừng chạy xa.”
“Vâng.”
“Tang Tang” mỉm cười đáp lời.
Rồi tục bước xuống lầu.
Ta đứng trong .
Trái tim bỗng trầm xuống.
Không phải vì bức tranh biết mạo.
vì…
Nó thể lừa cả Long khí Hoàng đế.
…
“Không !”
Ta đuổi theo.
vừa bước một bước.
Ông lão sư đã chắn trước .
“ chưa xong.”
Hắn cười rất bình tĩnh.
“Đối thủ .”
“Là ta.”
Lục Thanh lao tới.
“Ta giữ hắn.”
“Tang Tang!”
“!”
Ta gật đầu.
Không chút do dự.
tiền trong tay phát sáng.
“Keng!”
Một lá bùa vàng bay ra.
Dán thẳng trán ông lão.
Hắn khựng một hơi thở.
…
Như vậy là đủ.
Ta lao khỏi .
…
Bên ngoài.
“Tang Tang” đã gần trăm bước.
Người đường thấy nàng.
mỉm cười chào hỏi.
“Tiểu Quốc Sư.”
“Nay ra ngoài ăn bánh à?”
Nàng cười.
“Đúng.”
“Ta mua bánh quế.”
Không một ai nghi ngờ.
Ta đứng xa .
Trong lòng càng lúc càng nặng.
Nếu để nàng .
Cả kinh thành…
Sẽ biết đến “Tang Tang” .
…
Ta hít sâu một hơi.
Mở Thiên Nhãn.
Trong ta.
“Tang Tang” thay đổi.
Thân thể nàng tạo nên vô số nét mực.
Mỗi bước chân.
từng giọt mực đen rơi xuống.
người thường.
Hoàn toàn không thấy.
Ta đuổi theo.
“Đứng !”
Nàng quay đầu.
Mỉm cười ta.
“ đuổi theo làm gì?”
Ta lạnh giọng.
“ không phải ta.”
Nàng gật đầu.
“Đúng.”
“…”
“Mọi người tin.”
Nàng nghiêng đầu.