Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mặc Nhan lập tức ôm đầu.
Miệng trào má/u.
Giống như có ai cưỡng ép bịt miệng .
Ta nhanh chóng lấy của sư phụ áp lên mi tâm .
“!”
Kim quang bao phủ.
Mặc Nhan mới miễn cưỡng bình tĩnh .
Lục Thanh bước tới.
“Họa Chủ?”
“Ta chưa từng nghe.”
Ta cũng lắc đầu.
Ngay cả những ký ức nhìn trước đây.
Chưa từng có ai nhắc tới cái tên ấy.
…
Mặc Nhan hít một hơi thật sâu.
“Ta…”
“Không phải người đầu .”
“Được tạo .”
Ta hơi khựng .
“Ý là sao?”
ngẩng đầu nhìn tranh .
tràn đầy bi thương.
“Hai mươi năm.”
“ đã vẽ…”
“Rất nhiều.”
“Mỗi bức tranh.”
“Đều là một con người.”
“Có người tồn tại vài ngày.”
“Có người vài tháng.”
“Cũng có…”
“Cả mười năm.”
Ta chợt nhớ tới lời nam tử mặc áo xanh.
“Ta biết nếu Tiểu Quốc Sư mất khuôn mặt thì khóc hay cười.”
Thì …
Ta không phải người đầu bị bắt chước.
…
“Những người đâu?”
Ta khẽ hỏi.
Mặc Nhan cười buồn.
“Khi tranh hỏng.”
“ đốt.”
“Khi chủ nhân thật chết.”
“Tranh cũng đốt.”
“Nếu không…”
“ lẫn.”
Lưu Đức Hải nghe đến thì lạnh cả người.
“Vậy…”
“Con bé…”
“Cháu cũng …”
Mặc Nhan gật đầu.
“.”
“ không giữ tranh cũ.”
“Chỉ giữ…”
“Tác phẩm hoàn hảo.”
…
Ta nhìn thật lâu.
Rồi hỏi:
“ có sống không?”
Mặc Nhan sững người.
chưa bao giờ nghĩ đến câu hỏi ấy.
Rất lâu sau.
mới cười nhạt.
“Tranh.”
“Cũng được sống sao?”
Ta nghiêm túc gật đầu.
“Nếu có tên.”
“Có suy nghĩ.”
“Có lựa chọn.”
“Thì là sống.”
Mặc Nhan nhìn ta.
Ánh dần đỏ lên.
Đây là lần đầu .
Có người nói với như vậy.
…
Đúng lúc ấy.
của sư phụ rung lên liên tục.
“!”
“!”
“!”
Một hàng chữ vàng hiện .
“Đừng để tranh hoàn thành.”
Ta ngẩng đầu.
Bức tranh trống giữa bầu .
Đã xuất hiện những nét mực đầu .
Chỉ là vài đường rất nhạt.
…
chính là hai búi tóc.
Của ta.
Ta lạnh người.
Không cần gặp ta.
Không cần nhìn ta.
vẫn có thể vẽ.
Mặc Nhan biến sắc.
“…”
“Bắt đầu rồi.”
…
Ta lập tức lấy bùa.
Ném lên .
Lá bùa vừa bay lên.
Đã bị nét mực nuốt chửng.
Lục Thanh cũng kết ấn.
Kiếm khí xé mây.
chỉ cắt được một góc nhỏ.
Ngay sau .
Mây đen tự khép kín.
Hoàng đế trầm giọng.
“Không phá được?”
Ta lắc đầu.
“Không phải tranh thật.”
“…”
“Là hình chiếu.”
phá.
Phải tìm được bức tranh gốc.
…
nhiên.
Một tiếng cười nhàn nhạt vang lên từ giữa tầng mây.
“Tiểu Quốc Sư.”
“Đừng phí sức.”
Âm thanh rất ôn hòa.
Giống như một vị sinh giảng bài.
Không hề có sát khí.
càng như vậy.
càng khiến người ta bất an.
Ta nhìn lên.
Giọng bình tĩnh.
“ là Họa Chủ?”
Tiếng cười khẽ vang.
“Cuối cùng.”
“Cũng nhớ tên ta.”
Ta siết chặt .
“ vẽ ta?”
“Không.”
phủ nhận rất nhanh.
“Ta …”
“Hoàn thành .”
Lời ấy vừa dứt.
Toàn bộ kinh thành nổi lên một trận gió lớn.
Mái ngói rung chuyển.
Đèn lồng đong đưa.
tranh từ từ mở rộng thêm.
Những hai bên loạt nghiêng đầu.
Tất cả…
Đều nhìn về phía ta.
Rồi cùng lúc mỉm cười.
Giữa nụ cười ấy.
Ta chợt phát hiện.
Ở góc dưới bên trái tranh.
Có một gương mặt rất quen thuộc.
là…
Sư phụ.
bức ấy.
Sư phụ nhắm .
Giống như…
Đã bị người ta vẽ lên từ rất nhiều năm trước.
Chương 13: Bức Của Sư Phụ
“Sư phụ…”
Ta gần như buột miệng gọi thành tiếng.
Giữa tranh khổng lồ.
Bức ấy nằm ở góc dưới cùng.
Rất nhỏ.
Nếu không mở Thiên Nhãn.
Ta tuyệt đối không thể nhìn .
Ông vẫn mặc bộ đạo bào màu xám bạc quen thuộc.
Tay cầm cây chổi trúc.
Đôi khép hờ.
Khóe môi còn mang theo nụ cười rất nhẹ.
Nhìn qua.
Giống như chỉ ngủ.
…
Thiên Nhãn của ta.
bức tranh ấy.
có sợi xích màu đen quấn quanh.
Mỗi sợi xích đều cắm sâu vào trái tim ông.
Ta siết chặt .
Móng tay gần như cắm vào da thịt.
“Sư phụ…”
Hoàng đế nhận sắc mặt ta khác thường.
“Tang Tang.”
“Con nhìn gì?”
Ta chỉ lên bầu .
“Con…”
“ sư phụ.”
Mọi người loạt ngẩng đầu.
họ.
tranh chỉ có gương mặt xa lạ.
Không ai nhìn người mà ta nói.
Lục Thanh khẽ cau mày.
“Chỉ mình muội nhìn ?”
Ta gật đầu.
“Ừ.”
của sư phụ rung rất mạnh.
“!”
“!”
“!”
Lần này.
Không hiện chữ.
Mà phát một luồng sáng vàng chiếu thẳng lên bức .
khoảnh khắc ấy.
Đôi khép của sư phụ…
khẽ mở.
Ta ngây người.
Ông nhìn thẳng về phía ta.
Ánh vẫn dịu dàng như ngày nào.
Rồi chậm rãi lắc đầu.
Không.
Ông bảo ta…
Đừng tới.
…
“…”
Tiếng cười của Họa Chủ vang vọng khắp đất.