Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

“Ngươi vẫn nhận .”

“Quả nhiên.”

“Không khiến ta thất vọng.”

Ta lạnh giọng hỏi:

“Ngươi nhốt sư phụ?”

“Nhốt?”

bật cười.

“Không.”

“Ta chỉ…”

“Giữ lại.”

quá thú vị.”

“Cho nên.”

“Ta không nỡ để biến mất.”

Ta siết chặt nắm tay.

“Thả người.”

không đáp.

Chỉ hỏi ngược lại.

“Tang Tang.”

“Ngươi nghĩ.”

“Thứ ngươi nhìn .”

“Là thật sao?”

Trong lòng ta chợt khựng lại.

Đúng ấy.

bỗng nóng lên.

Giống cảnh báo.

Đừng tin.

Ta lập tức mở Nhãn đến cực hạn.

Lần này.

Ta nhìn kỹ chân dung của sư phụ.

tử co rút.

Đó…

Không phải sư phụ.

Chỉ là…

Một lớp ký ức.

Một đoạn ký ức người ta vẽ .

Ta khẽ thở .

Suýt nữa.

Ta đã mắc bẫy.

cười nhẹ.

“Đáng tiếc.”

“Ngươi tỉnh táo hơn ta nghĩ.”

Ta nhìn trời.

“Là ngươi cố ý.”

“Đúng.”

“Ta chỉ muốn xem.”

nhìn sư phụ.”

“Ngươi sẽ lựa thế nào.”

Ta bình tĩnh đáp.

“Con người.”

“Có lừa một lần.”

“Nhưng…”

“Không lừa mãi.”

cười.

“Hay.”

“Rất hay.”

Đúng ấy.

Mặc Nhan bỗng kéo nhẹ tay áo ta.

“Tỷ tỷ.”

“Con …”

Ta cúi xuống.

Nàng nhìn vào trống giữa trời.

Những nét mực ban đầu chỉ là hai búi tóc.

Giờ đây.

Đã có thêm đôi .

hàng lông mày.

Gương mặt của ta.

dần .

Điều kỳ lạ là.

Cứ mỗi khi hoàn thêm một nét.

Ta lại cảm mình nhẹ đi một chút.

Giống

Có thứ gì đó lấy mất.

Ta nhìn xuống bàn tay.

Bóng của ta.

Đã nhạt hơn nãy.

Lục Thanh cũng .

“Tang Tang.”

“Bóng của muội…”

Ta gật đầu.

“Con biết.”

không vẽ thân .

vẽ…

Sự tồn tại của ta.

Lưu Đức Hải lo lắng đến run.

“Tiểu Tang Tang.”

“Hay chúng ta về cung .”

Ta lắc đầu.

“Không kịp.”

“Trận pháp đã mở.”

“Con đi đâu.”

“Nó cũng theo.”

Hoàng đế trầm mặc.

Một lát sau.

Ông bước đến bên ta.

Đặt bàn tay lên vai ta.

“Tang Tang.”

…”

“Thật sự có ngày phải .”

“Trẫm hạ.”

“Hay con.”

Ta hơi ngẩn người.

bật cười.

“Đương nhiên.”

hạ.”

Hoàng đế nhìn ta.

“Không trách?”

Ta lắc đầu.

“Con là Tiểu Quốc Sư.”

“Vốn để bảo vệ hạ.”

vì cứu con.”

“Mà hại hạ.”

“Con mới giận.”

Hoàng đế khẽ cười.

Nhưng trong .

Lại có thêm vài phần đau lòng.

Ngay ấy.

của sư phụ đột nhiên bay lên.

Không hướng về trời.

Mà hướng về…

của Mặc Nhan.

Ta khẽ ngẩn .

“Mặc Nhan?”

dừng mặt nàng.

sáng.

Một hàng chữ chậm rãi lên.

“Nàng là chìa khóa.”

Ta nhìn Mặc Nhan.

Trong đầu chợt lên lời sư phụ.

Muốn vào Tàng Thư Các.

Phải tìm…

Người giữ chìa khóa.

Ta vẫn luôn nghĩ.

Đó là một người nào đó.

Nhưng…

“chìa khóa” không phải người.

Mà là…

Một .

Ta khẽ nắm lấy tay Mặc Nhan.

Nàng ngơ ngác nhìn ta.

“Tỷ tỷ?”

Ta mỉm cười.

“Đi.”

“Chúng ta…”

“Đến Tàng Thư Các.”

Vừa dứt lời.

Tiếng cười của bỗng dừng lại.

Lần đầu tiên.

Giọng không còn bình tĩnh.

“Ngươi…”

“Sao biết?”

Ta không trả lời.

Chỉ nắm tay Mặc Nhan.

của sư phụ bay phía .

Từng bước.

Từng bước.

Dẫn chúng ta rời khỏi kinh .

Ở phía sau.

Cuộn trên trời bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Giống

Có người thật sự sợ hãi.

Còn ở một nơi rất xa.

Giữa biển mây mịt mùng.

Một cánh cửa đá phủ đầy dây leo chậm rãi tiếng rung.

“Két…”

Bụi bặm phủ suốt hai mươi năm.

Lặng lẽ rơi xuống.

Phía trên cánh cửa.

chữ cổ xưa dần rõ.

Tàng Thư Các.

Chương 14: Cánh Cửa Không Tồn Tại

“Tàng Thư Các…”

Ta khẽ đọc chữ trên cánh cửa đá.

Giọng nói vừa dứt.

của sư phụ trong tay bỗng ánh sáng dịu nhẹ.

“Keng…”

“Keng…”

Tiếng vang rất khẽ.

Nhưng cả cánh cửa đá mặt đều bắt đầu rung lên.

Bụi đất tích tụ suốt nhiều năm rơi lả tả.

Dây leo khô héo chậm rãi tách sang hai bên.

Lưu Đức Hải tròn .

“Thật sự…”

“Có nơi này?”

Lục Thanh thì đứng lặng người mất hồn.

Đôi đỏ hoe.

“Mười năm…”

“Ta tìm suốt mười năm…”

“Không ngờ…”

“Nó vẫn còn.”

Hoàng đế ngẩng đầu nhìn ngọn núi mặt.

Nơi này cách kinh hơn trăm dặm.

Ẩn giữa biển mây.

không có dẫn đường.

Không ai có tìm tới.

Tần Mục quan sát rất lâu khẽ nói:

“Kỳ lạ.”

“Từ chân núi nhìn lên.”

“Hoàn toàn không cánh cửa.”

Ta gật đầu.

“Đây là…”

“Chướng trận.”

“Người không có chìa khóa.”

“Sẽ chỉ nhìn vách núi.”

Mặc Nhan đứng sau lưng ta.

Ánh lại không nhìn cánh cửa.

Mà nhìn chính mình.

Thân nàng càng càng nhạt.

Những đường nét tạo dần hóa từng sợi mực.

Ta nắm lấy tay nàng.

Bàn tay lạnh giấy.

“Mặc Nhan.”

“Nàng sao ?”

Nàng miễn cưỡng cười.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.