Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 15

“Không phải ?”

gật đầu.

“Đó là…”

“Một đoạn nhân quả.”

Ta mở Thiên Nhãn.

Trong chớp mắt.

trước mặt không là đá.

Mà là…

Một gái khoảng năm tuổi.

Nàng đứng im.

Không .

Không khóc.

Đôi mắt khép hờ.

Giống như đang ngủ.

Ta đưa .

Đầu ngón chưa chạm tới.

tiền của phụ bay lên.

“Keng!”

Ánh sáng vàng bao phủ .

Ngay sau đó.

Đứa mở mắt.

Nàng nhìn ta.

Khóe môi cong lên nhẹ.

“Tỷ tỷ.”

chờ tỷ lâu rồi.”

Ta giật mình.

biết ta?”

Nàng gật đầu.

“Biết.”

“Bởi vì…”

là tỷ.”

Lời ấy vừa dứt.

Trong đầu ta như có tiếng sấm nổ.

Lưu Đức Hải ngơ ngác.

“Con gì vậy?”

Nhưng…

Chỉ mình ta nghe được.

Những người khác chỉ thấy vẫn đứng yên.

Không hề cử động.

Đứa khỏi .

Thân thể nàng trong suốt.

Giống như một đoạn ký ức.

Nàng đưa bàn nhỏ xíu nắm lấy ta.

Lạnh.

Nhưng dịu dàng.

“Tỷ tỷ.”

không phải người.”

là…”

“Một đoạn ký ức của tỷ.”

Ta nhìn nàng.

Không hiểu.

Nàng tiếp tục.

“Ngày ấy.”

“Tỷ đây.”

để lại một phần ký ức.”

“Để…”

“Sau này nhớ đường về.”

Trái tim ta đập mạnh.

Ta…

từng tới ?

Không thể.

Ta năm nay mới năm tuổi.

Sao có thể?

lão cửa thở dài.

“Con .”

bắt đầu nhớ.”

Ta quay sang.

“Rốt cuộc…”

“Ta là ai?”

không trả lời.

Chỉ nhìn thật lâu.

Rồi :

“Con.”

“Vẫn là Tang Tang.”

“Chỉ là…”

“Không chỉ có một thân phận.”

Ta định hỏi.

Bỗng nhiên.

Toàn bộ rung chuyển dữ dội.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Từng hai bên hành lang loạt nứt .

Vô số bụi đá rơi xuống.

lão cửa biến sắc.

“Hắn tới.”

Ta lập tức quay đầu.

Ngoài cánh cửa.

Bầu trời vốn quang đãng bị mực đen nhuộm kín.

Một cây bút lông khổng lồ.

Đang hạ xuống tầng mây.

Mỗi giọt mực rơi xuống đất.

Đều hóa thành một người giấy.

Chỉ trong chớp mắt.

có hàng ngàn người giấy đứng kín ngoài cửa.

Ở giữa bọn họ.

Một nam nhân mặc trường bào trắng đang tới.

Hắn không mang mặt nạ.

Dung mạo ôn hòa.

Khóe môi luôn nụ nhàn nhạt.

Trong cầm một cây bút ngọc trắng.

Ta lập tức nhận .

Đó chính là…

Họa Chủ.

Hắn dừng lại trước cánh cửa.

Không .

Chỉ nhìn ta.

“Tiểu Quốc .”

“Cuối cùng.”

“Ngươi cũng đến.”

Ta bình tĩnh đáp:

“Ngươi không dám ?”

Họa Chủ .

.”

“Không chào đón ta.”

“Nhưng…”

“Ngươi sẽ .”

Ta hỏi:

“Ngươi muốn gì?”

Hắn nhìn tiền trong ta.

Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện dao động.

“Không.”

“Thứ ta muốn.”

“Không ở trên người ngươi.”

“Mà…”

“Ở trong .”

Ta nheo mắt.

“Vậy sao không lấy?”

Nụ trên mặt Họa Chủ biến mất.

Hắn ngẩng đầu nhìn sâu hành lang.

lâu sau.

Mới nhẹ giọng :

“Bởi vì…”

“Ta không đủ tư cách.”

Lời ấy khiến tất cả mọi người đều sững sờ.

Ngay cả lão cửa cũng nhắm mắt.

Ta chợt hiểu.

Không phải Họa Chủ không mạnh.

Mà là…

Có một quy tắc nào đó.

Đang ngăn hắn.

Họa Chủ lại nhìn ta.

“Tiểu Quốc .”

“Chúng ta đánh cược.”

“Thế nào?”

Ta hỏi:

“Cược gì?”

“Nếu ngươi tìm được thứ ta muốn.”

“Ta sẽ cho ngươi.”

“Cha mẹ ngươi là ai.”

tử ta co lại.

Ngay cả Hoàng đế cũng quay đầu nhìn ta.

Lưu Đức Hải nắm chặt áo.

Không khí bỗng im lặng.

Ta nhìn Họa Chủ.

Một lúc lâu.

Rồi lắc đầu.

“Không cần.”

Hắn hơi bất ngờ.

“Ngươi không muốn biết?”

Ta mỉm .

“Muốn.”

“Nhưng…”

“Con đường con đi.”

“Không cần đánh cược.”

“Con sẽ tìm.”

Khóe môi Họa Chủ lại cong lên.

tốt.”

“Ta càng thích ngươi.”

xong.

Hắn xoay người.

Người giấy sau lưng loạt hóa thành mực đen.

Tan màn đêm.

Trước khi biến mất hoàn toàn.

Hắn để lại một câu cuối cùng.

.”

“Có chín tầng.”

“Ngươi…”

“Mới chỉ đứng ở cửa.”

Cánh cửa đá khép lại.

lão cửa quay sang nhìn ta.

Ánh mắt lần đầu tiên trở nên nghiêm túc.

hôm nay.”

“Con không thời gian.”

“Để từng vụ án tìm đến nữa.”

“Muốn biết tất cả.”

“Muốn cứu phụ.”

“Muốn ngăn Thiên Nhãn.”

“Con phải…”

mình .”

Ta ngẩng đầu.

Nhìn hành lang sâu hun hút phía trước.

Hai bên.

Hàng trăm vẫn lặng lẽ đứng đó.

Giống như đang chờ ta.

Ta nắm chặt tiền của phụ.

.

“Được.”

“Vậy.”

“Bắt đầu tầng thứ nhất.”

Phía sâu nhất trong .

Một quyển sách phủ bụi suốt hai mươi năm.

Đột nhiên.

mình mở .

Trang giấy đầu tiên.

Hiện lên bốn chữ cổ.

“Thiên Mệnh Chi Tử.”

Hết Quyển 6: Người Không Có Khuôn Mặt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn