Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Được.”
Hắn .
“Câu thứ nhất.”
“Con người.”
“ sao sợ chết?”
Ta gần không cần suy nghĩ.
“Bởi .”
“Không muốn rời người mình yêu.”
Người kia lắc đầu.
“Sai.”
Ta khựng lại.
Hắn .
“Con người.”
“Sợ.”
“Là .”
“Không biết.”
“Chết rồi.”
“Sẽ đi đâu.”
rất bình tĩnh.
khiến ta chợt Âm Kiều.
Đúng.
Nếu biết sau khi chết sẽ bình yên.
Có lẽ…
Sẽ không đáng sợ đến vậy.
Một quân cờ trên bàn lập tức biến .
Ta bỗng cảm thấy đầu mình nhẹ đi một chút.
Giống …
Thật sự đi thứ gì đó.
…
“Câu thứ hai.”
Hắn .
“Thế nào.”
“Là thật?”
Ta nhìn hắn.
“Là…”
“Điều mắt thấy.”
Hắn lại lắc đầu.
“Sai.”
“Là…”
“Điều không thay đổi.”
Ta cắn môi.
Lại một quân cờ biến .
Trong đầu.
Một đoạn ký ức tuổi thơ bỗng trở nên mơ hồ.
Ta …
Mình từng trèo lên cây đào.
…
Là cây gì?
Ở đâu?
Ta không còn rõ.
…
đứng ngoài nhìn thấy.
siết chặt tay.
không thể can thiệp.
Ta hít sâu.
Không được.
Không thể ký ức.
Người trong mỉm .
“Câu cuối.”
“Nếu…”
“Thiên hạ.”
“Và.”
“Một người.”
“Ngươi chọn ai?”
Ta nhìn hắn.
Lại nhìn bàn cờ.
Rồi chợt câu của Hoàng đế.
Ngày ấy.
từng ta.
Đáp án của ta.
Là thiên hạ.
…
Hôm nay.
Ta không trả ngay.
Người trong .
“Do dự?”
Ta lắc đầu.
“Không.”
“Ta đang nghĩ.”
“Nếu chọn.”
“Thì.”
“Có lẽ.”
“Ngay từ đầu.”
“Đã sai.”
Hắn hơi ngẩn người.
Ta .
“ sao.”
“ để con chọn?”
“Người đặt câu .”
“Mới là kẻ nên chịu trách nhiệm.”
Không gian quanh bàn cờ.
Đột nhiên yên tĩnh.
Người trong không .
phía sau.
Lại chậm rãi nở nụ .
“Hay.”
“Rất hay.”
Một lát sau.
Người trong mới .
“.”
“Thật sự .”
“ này.”
“Ngươi.”
“Không trả .”
“Mà ngược.”
Ta bình tĩnh nhìn hắn.
“Đó là đáp án.”
Hắn gật đầu.
“Được.”
“Ngươi thắng.”
vừa dứt.
Ba quân cờ vừa biến .
Đồng loạt trở về.
Những ký ức mơ hồ trong đầu dần rõ ràng.
Cây đào.
Đạo quán.
.
Mọi thứ đều trở lại.
Ta thở phào.
…
Người trong đứng dậy.
Quay lưng.
Trước khi biến .
Hắn để lại một câu.
“Tang Tang.”
“ sau.”
“Đừng để người .”
“Đặt câu .”
“Nếu không.”
“Ngươi sẽ mãi.”
“Đi theo.”
“Nước cờ của họ.”
Tấm vỡ tan.
Toàn bộ bàn cờ hóa thành vô số điểm sáng.
bước .
Trong mắt tràn đầy vui mừng.
“Con.”
“Cuối cùng hiểu.”
Ta nghiêng đầu.
“Hiểu gì?”
nhìn ta.
Chậm rãi đáp.
“ con.”
“Dạy thuật.”
“Ta.”
“Dạy đạo.”
“Còn hôm nay.”
“Con học được.”
“Điều quan trọng nhất.”
Ta im lặng chờ .
mỉm .
“Đừng.”
“Sống.”
“Theo bàn cờ.”
“Của người .”
Ngay khi ấy vừa dứt.
Phía cuối tầng hai.
Một cánh cửa đá từ từ mở ra.
Sau cánh cửa.
Không hành lang.
Không thư phòng.
Mà là…
Một sao vô tận.
Ở chính giữa sao.
Lơ lửng một chiếc quan tài bằng ngọc trắng.
Trên nắp quan tài.
Khắc rõ ba chữ.
“Thanh Huyền Tử.”
Chương 12: Quan Tài Của
Ba chữ “Thanh Huyền Tử” khắc trên nắp quan tài.
Làm cả người ta cứng lại.
Thanh Huyền.
Là đạo hiệu của .
Tử.
Là cách người đời gọi những bậc chân nhân đã viên tịch.
…
vẫn luôn ở trong đồng tiền.
Vẫn luôn chuyện với ta.
Vẫn luôn đường cho ta.
Vậy…
Quan tài này là của ai?
Ta vô thức bước lên trước.
Đồng tiền trong tay lại rung dữ dội.
“Keng!”
“Keng!”
“Keng!”
với mọi .
này.
Nó không hề ngăn cản.
Mà giống …
Đang thúc giục ta.
Đi .
…
sao dưới chân rất kỳ lạ.
Mỗi bước đi.
Đều có từng gợn sáng lan ra.
Giống ta đang giẫm lên mặt nước.
lại không hề chìm xuống.
đứng phía sau.
Không đi theo.
chậm rãi :
“Tầng hai.”
“Đến đây.”
“Là hết.”
“Phía trước.”
“ mình con.”
Ta quay đầu.
“Sau chiếc quan tài.”
“Là tầng ba?”
lắc đầu.
“Không.”
“Là…”
“Sự thật.”
Ta siết chặt đồng tiền.
bước đi.
…
Khoảng cách vốn vài chục trượng.
Ta lại đi rất lâu.
Giống chiếc quan tài đang tự lùi ra xa.
Mỗi ta bước một bước.
Nó lùi một bước.
Đúng lúc ấy.
Ta từng dạy.
“Gặp trận.”
“Đừng đi.”
“Hãy nhìn.”
Ta lập tức dừng chân.
Nhắm mắt.
Mở Thiên Nhãn.
Trong khoảnh khắc.
sao trước mắt lập tức thay đổi.
Đây không .
Mà là…
Một bàn cờ khổng lồ.
Mỗi sao.
Là một quân cờ.
Chiếc quan tài.