Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ánh mắt bình tĩnh.
“Không phải can thiệp.”
“ là…”
“Bảo vệ.”
Người mặc hắc bào lắc đầu.
“ bảo vệ nó.”
“Hai mươi năm.”
“Đủ rồi.”
Sư phụ .
“Chưa đủ.”
…
Hai người nhau.
Không ai thêm.
Nhưng ta cảm nhận .
Cả sao đang rung lên chút một.
Đây không phải giao đấu bằng linh lực.
là…
Đạo.
Đạo của hai người.
Một bên bảo vệ.
Một bên đoạt lấy.
…
Ta bỗng lên tiếng.
“.”
“ chiếc mặt nạ này?”
Người mặc hắc bào gật đầu.
“.”
“ sao?”
“Bởi .”
“Nó vốn là của ta.”
Lời ấy vừa dứt.
Không chỉ ta.
Ngay cả hư ảnh của sư phụ cũng nhíu mày.
Ta chiếc mặt nạ trắng.
“Là của .”
“Sao ở đây?”
Người mặc hắc bào .
“Bởi .”
“Hai mươi năm trước.”
“ người.”
“Đánh cắp.”
Ta lập tức quay sang sư phụ.
không phủ nhận.
Chỉ thở dài.
“.”
“Là ta.”
…
Ta ngây người.
Sư phụ…
lấy thứ của người khác?
Sư phụ ta.
Giọng rất bình tĩnh.
“Con nghĩ.”
“Ta là người tốt?”
Ta nhớ đến bức thư.
Nếu người sư phụ là thiện.
tin.
Nếu người sư phụ là ác.
Cũng tin.
Ta chậm rãi lắc đầu.
“Con.”
“Không biết.”
Sư phụ mỉm .
“.”
“Không biết.”
“Mới là .”
…
Người mặc hắc bào giơ chiếc mặt nạ đỏ trong lên.
“ .”
“ biết.”
“ sao.”
“Nó màu đỏ?”
Ta im lặng.
nhẹ nhàng vuốt lên mặt nạ.
“Một người.”
“Một giọt má/u.”
“Hai mươi năm.”
“Ta giết.”
“Mười vạn người.”
“Cuối cùng.”
“Mới hoàn thành.”
Lời ấy khiến cả người ta lạnh buốt.
Mười vạn người.
Chỉ để tạo ra một chiếc mặt nạ.
Đây rốt cuộc là thứ gì?
…
Sư phụ .
“ dối.”
Người mặc hắc bào bật .
“Thanh Huyền.”
“ vậy.”
“Luôn phá chuyện.”
Sư phụ ta.
“Mặt nạ đỏ.”
“Không phải.”
“ làm.”
“ là…”
“ nó.”
“Hóa đỏ.”
Ta hơi ngẩn người.
“ hóa?”
Sư phụ gật đầu.
“Người mang nó.”
“Giết quá nhiều.”
“Khuôn mặt.”
“Sẽ đổi.”
Ta lập tức hiểu.
Không phải mặt nạ đỏ.
là…
Người đeo.
nhuộm đỏ nó.
…
Người mặc hắc bào nghiêng đầu.
“Tiểu Quốc Sư.”
“.”
“ thử không?”
Ta chưa kịp phản ứng.
Chiếc mặt nạ đỏ trong .
bay lên.
Hóa thành một tia sáng.
Lao thẳng về phía ta.
“Sư phụ!”
Ta vô thức gọi.
Hư ảnh Thanh Huyền lập tức chắn trước mặt.
giơ .
Chỉ dùng hai ngón .
Kẹp lấy chiếc mặt nạ.
“Ầm!”
Toàn bộ sao chấn động.
Vết nứt xuất hiện khắp nơi.
Hư ảnh của sư phụ càng lúc càng mờ.
Người mặc hắc bào bình tĩnh đứng đó.
“.”
“Chỉ .”
“Một đạo ý chí.”
“ cản bao lâu?”
Sư phụ không đáp.
Chỉ đẩy.
Chiếc mặt nạ đỏ lập tức bay ngược trở .
lúc ấy.
Chiếc mặt nạ trắng trong ta.
Đột nhiên rung lên.
Rồi…
mình bay khỏi lòng bàn .
Hai chiếc mặt nạ.
Một đỏ.
Một trắng.
Lơ lửng giữa sao.
Chậm rãi xoay quanh nhau.
Ngay sau đó.
ký cổ xưa.
Không ngừng hiện lên giữa không trung.
Đồng tiền của sư phụ rung liên tục.
Nhưng lần này.
Không hiện chữ.
phát ra giọng của chính sư phụ.
“ .”
“Nhớ kỹ.”
“Hai chiếc mặt nạ.”
“Chỉ .”
“Giữ một.”
“ để.”
“Nó hợp nhất.”
Ta chưa kịp hỏi sao.
Hai chiếc mặt nạ.
đồng thời phát ra ánh sáng.
Một trắng.
Một đỏ.
Hai luồng sáng giao hòa.
Giữa sao.
Chậm rãi hiện ra…
Một bằng đồng khổng lồ.
Trên ấy.
Không hoa văn.
Chỉ khắc một dòng chữ duy nhất.
“Người mở …”
“Không phép hối hận.”
Chương 14: Của Người Không Hối Hận
Dòng chữ trên đồng lặng lẽ phát sáng.
“Người mở …”
“Không phép hối hận.”
Ta chằm chằm nét chữ.
Không hiểu sao.
Trong lòng dâng lên một cảm giác rất quen thuộc.
Giống như…
Ta đứng trước này.
đọc câu ấy.
Và…
lựa chọn.
“ .”
Giọng sư phụ bỗng vang lên.
“ mở.”
Ta quay đầu.
Hư ảnh của càng lúc càng nhạt.
Những vết nứt bắt đầu lan khắp thân thể.
Giống như chỉ cần thêm một trận gió.
sẽ hoàn toàn tan biến.
Ta gọi.
“Sư phụ.”
mỉm .
“Nghe lời.”
“Lần này.”
“ mở.”
Đây là lần đầu tiên.
Sư phụ với ta bằng giọng nghiêm túc như vậy.
…
Người mặc hắc bào phía đối diện bật .
“Thanh Huyền.”
“.”
“ sợ.”
Sư phụ bình tĩnh đáp.
“Ta không sợ.”
“Ta chỉ.”
“Không nó.”
“Đi con đường cũ.”
Người mặc hắc bào nghiêng đầu.
“Nhưng.”
“Đó vốn.”
“Là đường của nó.”
Hai người nhau.
Không gian giữa sao bắt đầu méo mó.
ngôi sao xung quanh lần lượt vụn vỡ.