Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh nói:
“Đừng bỏ tôi.”
09
Tôi đứng chết lặng tại chỗ.
Kiêu ngạo như anh.
Dù chỉ quản , anh vẫn tự mình thi đỗ trường top .
Thậm chí còn giúp bố tôi quản lý công ty, khiến nhà họ Hứa phát triển vượt bậc.
Anh chưa từng trước ai.
Vậy mà quỳ trước mặt tôi, cầu xin tôi đừng bỏ anh.
Tôi nghẹn thở, tim như bị bóp chặt.
Trong tôi còn do dự hoảng loạn.
người còn thiếu cảm giác an toàn hơn cả tôi.
Tôi ngồi ôm lấy anh:
“Tôi không bỏ anh…”
“Chỉ … anh không cần về kinh thành sao?”
Thân thể anh khựng , đồng tử co rút.
“Tôi nhớ ra , Kỳ.”
“Anh không về, vì đang đợi tôi, đúng không?”
Tôi xoa anh.
Đây động tác tôi hay làm khi còn nhỏ.
Ỷ mình , gọi anh “đàn em”.
Mỗi đều phải nhón chân lên xoa anh.
Sau anh nói:
“ không cần nhón chân.”
“Tôi .”
Tôi mỉm với anh:
“Tôi quay , Kỳ.”
Anh sững sờ tôi, nụ trên mặt biến mất sạch.
Tôi chưa từng thấy anh mất kiểm soát biểu cảm như vậy.
“Bịch.”
Giọt nước mắt rơi mu bàn tay tôi.
Nóng mức tôi khẽ run.
Anh nghẹn ngào:
“ , chào mừng trở về.”
Kỳ nói với tôi, ngay khi tôi rời khỏi thế giới , anh đã khôi phục ký ức.
Anh chủ động tìm đình ở kinh thành, quản lý công ty bên đó, ở bên tôi.
Anh sợ tôi bị tổn thương.
Anh muốn chờ tôi trở .
Dù anh cũng không biết liệu ngày đó hay không.
Nhưng anh vẫn làm vậy.
Khi thấy tôi bao trọn cửa hàng hai tệ, anh vẫn chưa dám chắc.
bây giờ.
Anh mới thật sự tin rằng sự chờ đợi của mình đã kết quả.
Đêm đó.
Kỳ thứ hai gõ cửa phòng tôi.
Cửa mở, tôi suýt đứng không vững.
Anh mặc đồ hầu gái, váy dài mắt cá chân.
Dáng người cao ráo, trên còn đeo tai mèo.
Mỗi bước đi còn tiếng chuông leng keng.
“ .”
Anh cong mắt :
“ hài lòng không?”
Chuyện ai mà chịu nổi!
kiểu nam hầu cấm dục thế , tôi chỉ chữ.
Đỉnh.
Tôi kéo nơ cổ áo anh, buộc anh phải gần tôi.
Tôi nói:
“ .”
Anh , tôi liền hôn lên.
Suốt hai đời.
Ngay từ cái tiên, tôi vẫn rung động vì anh.
“ quản , anh cơ hội thăng chức.”
Tai và má anh nhuộm đỏ.
Giọng Kỳ khàn đi:
“Vâng, chủ nhân.”
……
Sau lễ tốt nghiệp, tôi và Kỳ công khai ở bên nhau.
trốn khỏi nhà, thấy cảnh .
Anh mặc chiếc quần bông hoa tôi từng giới thiệu.
Trên người thiếu vốn cao quý lạnh lùng, giờ thêm vài phần quê mùa.
Ngón tay anh siết chặt, nở nụ còn khó coi hơn khóc:
“Đường Đường, xin lỗi, tôi muộn .”
“ , em nhất định hạnh phúc.”
Tôi biết, anh cũng đã nhớ .
Tôi đưa anh viên kẹo.
loại anh thích nhất hồi nhỏ.
Tôi mỉm với :
“Cảm ơn anh, .”
“Anh cũng hạnh phúc.”
siết viên kẹo, mắt đỏ đáng sợ.
lâu sau mới khàn giọng “Ừ”.
Anh lạnh lùng Kỳ:
“Nếu ấy chịu ủy khuất, tôi không tha anh.”
Kỳ đan chặt tay tôi, nhướng mày:
“Thiếu quên sao? Người khiến chịu nhiều ủy khuất nhất… chính anh.”
vỡ trận.
Mặc quần hoa, cưỡi chiếc YaDi của tôi lủi thủi rời đi.
“ .”
Kỳ hỏi tôi:
“ thể kể nữa chuyện đã chọn tôi giữa rất nhiều đứa trẻ không?”
“Tôi kể trăm !”
“ uống Mixue.”
“…Được.”
Thời gian còn dài.
Câu chuyện …
Tôi còn thể kể anh nghe thêm mười nghìn nữa.