Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi nhìn anh mặt không cảm xúc tắt nguồn .
Khi quay về phía tôi, thần sắc anh mới dịu đi vài phần:
“Không , em nghỉ ngơi thêm một lát đi.”
như cùng lúc đó, dưới lầu truyền đến va chạm , giống như đang bạo lực phá khóa.
Thái dương Phó Tuấn Ý giật giật, anh kéo chăn đắp lại cho tôi, rồi mới đẩy cửa đi ra ngoài.
Tay chân tôi vẫn không có .
May mà công tắc ở ngay đầu giường.
Tôi chậm rãi nhích người qua đó, cuối cùng cũng mở được .
, cánh cửa dưới lầu đã mở toang.
Người ngồi sofa, mặt vẻ đắc ý không giấu được.
“Mẹ đã sớm con không nghe lời, nên đặc biệt dẫn thợ mở khóa đến.”
“Bà lại muốn làm gì?”
Phó Tuấn Ý lạnh lùng hỏi bà .
“Đừng căng thẳng, hôm nay chuyện tốt.”
Người đẩy Minh Thiểu đến giữa bọn họ.
“Đây con gái của một người bạn mẹ, đây mẹ mới gặp con bé, cảm thấy với con. Nếu con cũng thấy phù thì định đi.”
“Định có ý gì?”
“Chính đính hôn đó.”
Người vô cùng tự nhiên.
“ huynh hai bên chúng đều đã bàn bạc xong rồi.
“Con xem, con sống một mình ở đây trống trải bao.
“Không phải con không với mẹ ? Vậy ở với người cùng tuổi chắc có được chứ?
“Sau khi hai đứa định , cứ để Minh Thiểu sống ở đây cùng con.”
Bà tự mình sắp xếp mọi thứ.
“Vừa hay hai đứa cũng quen , hiểu gốc gác của nhau.”
“Hừ!”
Phó Tuấn Ý bật cười lạnh, mắt như kết một tầng băng.
“Nếu bà đã chúng tôi quen nhau, vậy cũng nên quan hệ của chúng tôi từng náo loạn khó coi chứ?”
“Trẻ con mà, cãi vã nhỏ bình thường.”
Người chẳng hề để tâm.
Bà rút từ túi ra một bản đồng.
“Con mau ký đi, xác định chuyện này xong, những việc sau đó như tiệc rượu cũng dễ tiến hành hơn.”
“Tôi ——”
Phó Tuấn Ý đột nhiên nghẹn lại.
Khẩu của anh ràng chữ “không”, thế nào cũng không ra.
20
Cảm giác này tôi quá quen thuộc.
Tôi vô lực siết chặt chăn, trơ mắt nhìn hơi thở của anh càng lúc càng gấp gáp.
Gân xanh nổi từ huyệt thái dương, khớp ngón tay cũng bị siết đến trắng bệch.
“Cậu không chứ?”
Minh Thiểu đi đến đỡ anh.
ràng Phó Tuấn Ý muốn hất ấy ra.
ngón tay đặt tay áo Minh Thiểu lại thế nào cũng không còn lực.
Hóa ra… đây chính mạnh của cốt truyện ?
Khoang mũi tôi lại bắt đầu cay xè.
“Phó Tuấn Ý?”
, Minh Thiểu lo lắng lay anh.
“Cậu không chứ?”
“Lại phát bệnh rồi, đỡ nó qua ký tên đi.”
Người lạnh nhạt .
Minh Thiểu làm lời bà , cẩn thận đỡ Phó Tuấn Ý ngồi , nhét cho anh một cây bút.
Ngón tay Phó Tuấn Ý lại bắt đầu run rẩy dữ dội.
Tất cả các khớp ngón tay anh đều căng đến trắng bệch, giống như đang dốc hết chống lại thứ gì đó.
Tôi đột nhiên có một dự cảm không lành…
như ngay khoảnh khắc tiếp , Phó Tuấn Ý đột ngột ngã về phía bàn trà bên cạnh.
Một tay thò đĩa trái cây, cầm lấy con dao gọt hoa quả kia.
Mũi dao hướng , như không có bất kỳ do dự nào, hung hăng đâm bụng dưới của chính mình.
Cơn đau dữ dội lan ra, cuối cùng anh cũng tỉnh táo lại.
Anh dùng túm tóc Minh Thiểu, đặt con dao gọt hoa quả ngang bên cổ ấy:
“Lần trước tôi còn chưa đủ ? Tôi không muốn gặp lại , một, lần, cũng, không, muốn.
“Nếu còn xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi sẽ kéo cùng chết.”
Minh Thiểu sợ đến mức hét thất thanh.
Người cũng bị dọa sững sờ, nhất thời quên cả phản ứng.
“Cút ra ngoài!”
Phó Tuấn Ý ném Minh Thiểu về phía bà , gầm .
“Mang cút khỏi nhà tôi!”
Khoảnh khắc cánh cửa bị đóng sầm lại, Phó Tuấn Ý không chống đỡ thêm nữa.
Bàn tay anh siết chặt bụng dưới, dựa sofa rồi trượt ngồi .
Tôi vừa đau lòng vừa sợ hãi, tác dụng của thuốc tiêm vẫn còn, tôi ngay cả giường cũng không có.
Tôi chỉ có liều mạng gõ mép giường, từng từng gọi anh:
“Phó Tuấn Ý, Phó Tuấn Ý…”
Giọng tôi nhỏ, lại mang khóc.
Lẽ ra Phó Tuấn Ý không nghe thấy.
, anh đột nhiên nhìn tầng .
Giây tiếp , anh vội vàng loạng choạng lầu.
Cánh cửa bị đẩy mở, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.
người anh có nhiều máu.
Nước mắt tôi giống như dòng lũ vỡ đê.
khóe môi anh khẽ động, vậy mà lại lộ ra một nụ cười.
“Tiểu Đinh, em lừa người, ràng em vẫn đau lòng cho anh.”
Anh vừa vừa đi đến tôi, giọng nhẹ.